
Vạn lối sầu
Thể hiện: Phương Ý
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc "Vạn Lối Sầu" của Quang Lập là một bản nhạc trữ tình buồn, mang đậm chất hoài niệm, diễn tả nỗi cô đơn, tiếc nuối và sự day dứt của người con trai khi nhớ về mối tình đã tan vỡ vì hoàn cảnh hoặc sự cách biệt. * **Khung cảnh cô đơn và hoài niệm:** Bài hát mở ra bằng hình ảnh con đường vắng vẻ, lạnh lẽo ("gió lạnh đầu mành," "sương gió"). Con đường từng là nơi hẹn hò ("lối thề chờ nhau một thuở") giờ chỉ còn lại bước chân mòn mỏi của người hát. Khung cảnh thiên nhiên (hàng cây già, chiều mưa, phượng nở, ve sầu) đều gợi nhớ về kỷ niệm xưa. * **Tình yêu dang dở và lời thề:** Dù tình yêu đã xa, hình bóng người xưa vẫn được "nhớ mãi." Người hát chất vấn người yêu cũ về lời hẹn thề năm nào: "em còn nhớ hay quên." * **Nỗi đau và sự quan tâm thầm kín:** Điệp khúc thể hiện nỗi đau tột cùng ("Đêm đêm giá lạnh từng cơn, Tiếng gió thét cao") và sự bâng khuâng nhớ về kỷ niệm. Điều day dứt nhất là không biết hiện tại người thương đang ra sao: đã "vui sống bên chồng" hay vẫn "âm thầm còn bôn ba khắp nẻo đường trần." Nỗi nhớ hòa lẫn với sự lo lắng. * **Sự chấp nhận số phận:** Cuối cùng, người hát quay về với thực tại cô đơn của mình ("gác trọ phong sương"), nơi giọt cà phê đắng như chính nỗi đau trong tâm hồn. Anh nhận ra tình yêu đó khó mà có được nữa, và đành chấp nhận định mệnh rằng "Dòng đời mãi xuôi ngược, thôi đành mãi xa nhau." Tóm lại, "Vạn Lối Sầu" là một lời than thở về tình yêu thất bại vì hoàn cảnh, là sự đau đớn khi phải sống với hoài niệm và sự chấp nhận rằng khoảng cách và số phận đã chia cắt hai người. --- Bạn muốn tôi tóm tắt ý nghĩa của bài hát nào nữa không?
LỜI BÀI HÁT
1. Đường bây giờ đường vắng không em
Đường ngoài kia gió lạnh đầu mành
Đêm ngày, lối thề chờ nhau một thuở
Đường sương gió, gót chân mòn trên lối nhỏ
Gục đầu trong sương lạnh ôi đời sao quá chơi vơi.
2. Hàng cây già còn nhớ không em
Chiều mưa bay gió lạnh vai mềm
Phố buồn, ve sầu gọi nhau phượng nở
Hình bóng đó, dẫu xa rồi nhưng nhớ mãi
Hẹn thề xưa năm nào em còn nhớ hay quên.
ĐK: Đêm đêm giá lạnh từng cơn
Tiếng gió thét cao lòng bâng khuâng nhớ về kỷ niệm
Người thương giờ biết ra sao, vui sống bên chồng
Hay vẫn âm thầm còn bôn ba khắp nẻo đường trần.
3. Giờ anh về gác trọ phong sương
Giọt cà phê đắng mặn vào hồn
Mây chiều, chim trời gọi nhau, lạc lối
Tình yêu đó đến bao giờ ta có được
Dòng đời mãi xuôi ngược, thôi đành mãi xa nhau.