
Ngày chưa giông bão
Thể hiện: Bùi Lan Hương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Ngày chưa giông bão" của nhạc sĩ Phan Mạnh Quỳnh là một bản tình ca mang đậm màu sắc liêu trai và triết lý về một tình yêu kiên định giữa những biến động của cuộc đời. Ca khúc mở đầu bằng sự ví von đầy hình tượng về nỗi lòng đôi lứa như sóng quẩn quanh mặt hồ và sự dõi chờ chung thủy của người phụ nữ khi thuyền anh xa bến. Tác giả đã kiến tạo một không gian nghệ thuật đầy lãng mạn nơi anh nâng niu em như đóa hoa và em trân trọng anh như trăng ngọc ngà giữa mây vàng phiêu du. Những ca từ chứa đựng sự an ủi sâu sắc khi khẳng định rằng dẫu trần gian có bao la hay đầy rẫy đắng cay thì đối phương vẫn luôn là nhà, là bến đỗ bình yên nhất. Hình ảnh thung lũng và bóng đêm ghì bàn chân tượng trưng cho những khó khăn, thử thách mà con người phải đối mặt trước những đam mê tăm tối và thực tại lạnh băng. Câu hỏi đầy trăn trở về việc ta yêu sai hay đúng cùng niềm tin còn thấy đau là còn thương thể hiện một cái nhìn bao dung và trưởng thành về những tổn thương trong tình ái. Nhạc phẩm gợi mở hy vọng về một hành trình đi tới nơi của ngày đầu sau khi cơn bão đi qua để mọi muộn sầu được gột rửa và sưởi ấm con tim bồi hồi. Sự kết hợp giữa giai điệu mênh mang và lời ca giàu tính tự sự đã tạo nên một sức hút mãnh liệt, đưa người nghe vào những cơn mơ kỳ lạ để tìm thấy sự hòa hợp tâm hồn. Phan Mạnh Quỳnh đã tài hoa khi lồng ghép vào bài hát những suy tư về sự tự do và bản ngã của con người trong mối quan hệ gắn kết bền chặt với người mình yêu. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp tinh khôi nhưng cũng đầy bí ẩn, khẳng định sức mạnh của tình yêu có thể vượt qua mọi ngăn cách của không gian và thời gian. Khúc hát khép lại trong thanh âm vang vọng của niềm tin, để lại dấu ấn khó phai về một tình yêu chân thành dẫu đi qua bao giông bão vẫn giữ vẹn nguyên lời thề ước. Đây thực sự là một bài ca dành cho những trái tim đang tìm kiếm sự đồng điệu và khát khao một nơi chốn thuộc về giữa nhân gian đầy rẫy những đổi thay.
LỜI BÀI HÁT
1. Vì ta yêu nhau như cơn sóng vỗ
Quẩn quanh bao năm không buông mặt hồ
Thuyền anh đi xa bờ thì em vẫn dõi chờ
Duyên mình dịu êm thơ rất thơ
Và anh nâng niu em như đóa hoa
Còn em xem anh như trăng ngọc ngà
Tự do như mây vàng mình phiêu du non ngàn
Dẫu trần gian bao la đến đâu nơi anh là nhà...há hà
Hà ha ha há hà.
ĐK:
Khi anh qua thung lũng, và bóng đêm ghì bàn chân,
Đời khiến anh chẳng còn nhiều luyến lưu, em mong lau mắt anh khô
Ta yêu sai hay đúng, còn thấy đau là còn thương
Khi bão qua rồi biết đâu sẽ... đi tới nơi của ngày đầu, hết muộn sầu.
2. Lạc bước giữa những đam mê tăm tối
Liệu máu vẫn nóng nơi tim bồi hồi?
Người năm xưa đâu rồi, lạnh băng tiếng khóc cười
Anh ở nơi xa xôi vô lối.
Mặt đất níu giữ đôi chân chúng ta
Thì bay lên trong cơn mơ kỳ lạ
Ở đó anh vẫn là người yêu thương chan hòa
Dẫu trần gian cho anh đắng cay nơi em là nhà...há hà
Hà ha ha há hà.