
Neo đậu bến quê
Thể hiện: Quang Lê
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Neo đậu bến quê" của nhạc sĩ An Thuyên là một trong những kiệt tác âm nhạc đương đại mang đậm hồn cốt dân ca xứ Nghệ, lột tả một hành trình tìm về nguồn cội đầy thổn thức và sâu nặng. Nhạc phẩm mở ra một không gian hoài niệm mênh mông qua "câu đò đưa" thầm gọi, dẫn lối cho người lữ khách phương xa trở về với mảnh đất tuổi thơ. Tác giả đã khéo léo dệt nên một bức tranh quê yên bình với những hình ảnh đặc trưng: bãi ngô mướt dài, đàn trâu chậm rãi đi về lối cũ và cơn gió chiều dịu mát, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến nao lòng. Điểm nhấn của bài hát nằm ở sự chiêm nghiệm về cuộc đời thông qua hình ảnh dòng sông Lam. Tác giả dùng câu hỏi tu từ "Sông Lam biết khi mô cho cạn" như một cách khẳng định tình quê hương là vô cùng tận. Những khái niệm "đục - trong", "nhục - vinh" được đưa vào lời ca không chỉ nói về dòng nước mà còn nói về những thăng trầm, biến cố của kiếp người giữa dòng đời vạn biến. Hình ảnh "vầng trăng non ngơ ngác" và kỷ niệm về người con gái "lấy chồng năm ấy" tô điểm thêm cho bản nhạc một nét buồn thanh tao, biến những riêng tư thành nỗi niềm chung của những người con xa xứ. Toàn bộ lời ca toát lên sự trân trọng tuyệt đối dành cho những giá trị truyền thống, nơi giọng đò đưa được ví như lời mẹ ru, có khả năng xoa dịu và nuôi dưỡng tâm hồn. "Điệu buồn và điệu thương" không làm con người ta bi lụy mà lại "cháy lòng" vì sự ấm áp và chân thành. Khúc hát khép lại với câu hỏi đầy trăn trở "Người về neo đậu bến nao", để rồi tự tìm thấy câu trả lời viên mãn: dù cuộc đời có bao nhiêu bến đỗ, thì nơi duy nhất để tâm hồn thực sự "neo đậu" chính là bến quê – nơi có dòng sông tuổi thơ chảy mãi trong tim. --- Âm nhạc của An Thuyên luôn mang một sức mạnh kết nối kỳ diệu giữa con người và mảnh đất quê hương. Bạn có muốn tôi cùng bạn tìm hiểu thêm một nhạc phẩm khác về xứ Nghệ như **"Ca dao em và tôi"** hay một ca khúc về nỗi nhớ quê nhà của một nhạc sĩ khác không?
LỜI BÀI HÁT
Soạn theo phần trình bày của ca sĩ Quang Lê
Câu đò đưa thầm gọi, tôi ghé về tuổi thơ
Người xưa đâu xa vắng, ai đưa tôi qua đò
Ngô mướt dài bãi quê, gió chiều chiều dịu mát
Đàn trâu chậm ngoài đê, vẫn đi về lối cũ
Xuống đò một mình tôi, với dòng sông tuổi thơ
Và một giọng đò đưa, vẫn neo đậu bến xưa
Lang thang đi bốn phương trời, nay về sông quê tắm mát
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Đục trong, đục trong nhục vinh hỡi người
Câu đò đưa thầm gọi, tôi ghé về tuổi thơ
Vầng trăng non ngơ ngác, theo tôi đi chân trần
Cây đến thì trổ hoa, chuyến đò đầy rời bến
Em hát rằng đến duyên, em lấy chồng năm ấy
Hát lại giọng đò đưa, như mẹ ru hồn tôi
Điệu buồn và điệu thương, sao cháy lòng đến thế
Sông Lam biết khi mô cho cạn, như tình quê hương trong tôi
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Người ơi, đục trong câu hát chạnh lòng
Hát lại giọng đò đưa, như mẹ ru hồn tôi
Điệu buồn và điệu thương, sao cháy lòng đến thế
Sông Lam biết khi mô cho cạn, như tình quê hương trong tôi
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Người ơi, đục trong câu hát chạnh lòng
Người về neo đậu bến nao
Hồn tôi bên quê neo đậu người ơi