
Tác giả: Hoàng Minh
Thể hiện: Như Ý
"Tựa cánh bèo trôi" của nhạc sĩ Hoàng Minh là một bản bolero mang nỗi niềm cay đắng và thái độ bất cần đầy kiêu hãnh của một tâm hồn sau những đổ vỡ tình cảm. Tác giả mở đầu bằng lời khước từ dứt khoát mọi sự "thương hại" và những nụ cười đón đưa giả tạo, thể hiện một sự chán chường sâu sắc trước những phù phiếm "phấn son" của cuộc đời. Nhạc phẩm bóc trần sự thật phũ phàng về nhân tình thế thái: khi yêu thì thấy mọi thứ tuyệt vời, nhưng khi lòng người thay đổi, đem tình san sẻ cho kẻ khác thì thân phận người phụ nữ bỗng chốc trở nên rẻ rúng, lênh đênh chẳng khác gì cánh bèo trôi vô định giữa dòng đời. Điệp khúc của bài hát vang lên như một tiếng thở dài ngao ngán về những ngang trái, xót xa của mối duyên đầu không trọn. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh ẩn dụ đầy sức nặng như "thân gỗ cây tận rừng cao" hay "viên đá âm thầm đáy biển sâu" để bày tỏ khát khao được hóa đá, được vô tri vô giác nhằm trốn tránh những nỗi đau thắt ruột mà tình yêu mang lại. Hình ảnh một người con gái cam chịu phận lẻ loi, không hờn không giận nhưng thực chất là đã chai sạn trước những "chót lưỡi đầu môi" tạo nên một vẻ đẹp buồn đến nao lòng. Toàn bộ lời ca toát lên sự tự an ủi đầy chua chát của một thân phận trót mang nhiều thiệt thòi, chỉ cầu mong ơn trời cho sống qua ngày đoạn tháng. Khúc hát khép lại bằng một sự chấp nhận buông xuôi, xem chua cay như một lẽ thường tình, để lại trong lòng người nghe sự chiêm nghiệm sâu sắc về lòng tin và giá trị của sự chân thành. Đây là tiếng lòng của những ai đã đi qua bão giông tình ái, chọn cách thu mình lại để bảo vệ những mảnh vỡ còn sót lại của trái tim.
"Tựa cánh bèo trôi" của nhạc sĩ Hoàng Minh là một bản bolero mang nỗi niềm cay đắng và thái độ bất cần đầy kiêu hãnh của một tâm hồn sau những đổ vỡ tình cảm. Tác giả mở đầu bằng lời khước từ dứt khoát mọi sự "thương hại" và những nụ cười đón đưa giả tạo, thể hiện một sự chán chường sâu sắc trước những phù phiếm "phấn son" của cuộc đời. Nhạc phẩm bóc trần sự thật phũ phàng về nhân tình thế thái: khi yêu thì thấy mọi thứ tuyệt vời, nhưng khi lòng người thay đổi, đem tình san sẻ cho kẻ khác thì thân phận người phụ nữ bỗng chốc trở nên rẻ rúng, lênh đênh chẳng khác gì cánh bèo trôi vô định giữa dòng đời. Điệp khúc của bài hát vang lên như một tiếng thở dài ngao ngán về những ngang trái, xót xa của mối duyên đầu không trọn. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh ẩn dụ đầy sức nặng như "thân gỗ cây tận rừng cao" hay "viên đá âm thầm đáy biển sâu" để bày tỏ khát khao được hóa đá, được vô tri vô giác nhằm trốn tránh những nỗi đau thắt ruột mà tình yêu mang lại. Hình ảnh một người con gái cam chịu phận lẻ loi, không hờn không giận nhưng thực chất là đã chai sạn trước những "chót lưỡi đầu môi" tạo nên một vẻ đẹp buồn đến nao lòng. Toàn bộ lời ca toát lên sự tự an ủi đầy chua chát của một thân phận trót mang nhiều thiệt thòi, chỉ cầu mong ơn trời cho sống qua ngày đoạn tháng. Khúc hát khép lại bằng một sự chấp nhận buông xuôi, xem chua cay như một lẽ thường tình, để lại trong lòng người nghe sự chiêm nghiệm sâu sắc về lòng tin và giá trị của sự chân thành. Đây là tiếng lòng của những ai đã đi qua bão giông tình ái, chọn cách thu mình lại để bảo vệ những mảnh vỡ còn sót lại của trái tim.
1. Thôi xin đừng thương hại dùm tôi
Không cần thương hại người ơi
Vì tôi chán phấn son cuộc đời
Thôi xin đừng đưa đón vui cười
Xin đừng đon đả gạn mời
Vì tôi khinh chót lưỡi đầu môi
2. Khi ân tình đang thời nở tươi
Sao người ta vui thật là vui
Mình như thấy chữ yêu tuyệt vời
Nhưng khi người ta đã quên lời
Đem tình san sẽ đi rồi
Mình không hơn chi cánh bèo trôi
ĐK: Tình yêu ơi tình yêu
Thuở xưa biết nếu duyên tình đầu
Gặp ngang trái xót xa nghẹn ngào
Bây giờ ta ôm trái sầu
Thà làm thân gỗ cây tận rừng cao
Thà làm viên đá âm thầm đáy biển thật sâu
3. Thôi cam phận ôm tình lẻ loi
Không hờn không giận gì ai
Làm thân gái trót mang thiệt thòi
Xin ơn trời cho sống qua ngày
Đang tải bình luận...
Tôi tự an ủi lâu rồi
Rằng chua cay cũng thế mà thôi