
Tôi chưa có mùa xuân
Thể hiện: Duy Khánh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Tôi chưa có mùa xuân" của nhạc sĩ Châu Kỳ là một tuyệt phẩm nhạc vàng đong đầy tâm tư của người chinh nhân giữa thời kỳ đất nước còn chia cắt. Ca khúc mở ra một lời khước từ đầy ngậm ngùi trước nàng xuân bởi tác giả cho rằng khi quê hương còn khói lửa thì niềm vui cá nhân vẫn là điều xa xỉ. Dù xuân là của muôn người và xuân cứ đi rồi tới nhưng trong lòng người lính trẻ hai mươi mấy tuổi đời vẫn chỉ thấy tơ lòng đang rối bời. Hình ảnh thân chinh nhân hồ hải gánh nặng hai vai khiến nhân vật trữ tình không còn tâm trí để đón nhận bản đàn xuân lả lơi hay những lời mời gọi tha thiết. Nỗi xót xa đầy vơi cho non nước đang trong cảnh lửa khói đã lấn át đi khao khát hạnh phúc riêng tư và tiếng cười rộn rã thường nhật. Tác giả khéo léo sử dụng những câu hỏi tu từ về niềm vui của mùa xuân để khẳng định rằng cái đẹp của đất trời chỉ là nhất thời khi đất nước còn chia hai nơi. Lời bài hát là một lời hẹn ước về một mùa xuân thực sự trong tương lai khi quê mình thôi khói lửa và hòa bình lập lại trên mọi nẻo đường. Sự dặm dài của hành trình gian khổ không làm người lính lui bước nhưng nó khiến mùa xuân của riêng ông trở nên muộn màng và đầy suy tư. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên tinh thần trách nhiệm cao cả và tình yêu quê hương thiết tha vượt lên trên những tình cảm cá nhân thường tình. Khúc hát khép lại với niềm hy vọng mãnh liệt về ngày mai tươi sáng dù hiện tại vẫn là những bước chân đi hoài trong nỗi cô đơn và lặng lẽ.
LỜI BÀI HÁT
1. Đợi hai ba năm nữa, quê mình thôi khói lửa mời xuân đến với tôi
Giờ này còn nổi trôi riêng tôi xin từ chối, mà xuân chán gì nơi
Nàng xuân chán gì nơi, xuân là của muôn người mặc tình xuân lả lơi
Xuân chẳng phải riêng ai xuân đi rồi xuân tới, ngại rằng xuân kém tươi
ĐK: Hai mươi mấy tuổi đời, ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời
Bản đàn xuân lả lơi tơ lòng đang rối, xuân đến thêm buồn thôi
Hai mươi mấy xuân rồi, tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười
Chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói, ôi xót xa đầy vơi
2. Đợi hai ba năm nữa, quê mình thôi khói lửa mời xuân đến với tôi
Giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải, hỏi xuân có gì vui
Hỏi xuân có gì vui, xuân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi
Ôi đất nước hai nơi xuân đi làm sao tới, dặm dài xin chớ lui