
Tác giả: Tô Huyền Vân
Thể hiện: Duy Khánh
“Quê Hương Bỏ Lại” của Tô Huyền Vân là một ca khúc trữ tình mang đậm hơi thở nhạc xưa và nỗi hoài hương day dứt, như lời tâm sự nghẹn ngào của người con xa xứ mang theo trong tim nỗi đau rời quê, nơi từng dòng sông, cánh đồng, nắng mưa và hơi thở của đất Việt trở thành ký ức không thể phai mờ, ca từ mộc mạc nhưng thấm sâu khi khắc họa cảm giác lạc loài, cô quạnh giữa xứ người, đồng thời nhắc nhớ tình đồng bào và niềm tin vào ngày trở về, để rồi bài hát không chỉ là nỗi nhớ quê đơn thuần mà còn mang giá trị tinh thần lớn lao về cội nguồn, lòng biết ơn nơi đã sinh thành và khát vọng được thắp lại ngọn lửa yêu thương cho những người Việt xa quê.
“Quê Hương Bỏ Lại” của Tô Huyền Vân là một ca khúc trữ tình mang đậm hơi thở nhạc xưa và nỗi hoài hương day dứt, như lời tâm sự nghẹn ngào của người con xa xứ mang theo trong tim nỗi đau rời quê, nơi từng dòng sông, cánh đồng, nắng mưa và hơi thở của đất Việt trở thành ký ức không thể phai mờ, ca từ mộc mạc nhưng thấm sâu khi khắc họa cảm giác lạc loài, cô quạnh giữa xứ người, đồng thời nhắc nhớ tình đồng bào và niềm tin vào ngày trở về, để rồi bài hát không chỉ là nỗi nhớ quê đơn thuần mà còn mang giá trị tinh thần lớn lao về cội nguồn, lòng biết ơn nơi đã sinh thành và khát vọng được thắp lại ngọn lửa yêu thương cho những người Việt xa quê.
Những ngày xa quê hương
là những ngày mang đau thương
Một ngày xa quê hương
là một ngày mang đau khổ
Một ngày không nắng ấm
và một ngày mong mưa rào
một ngày thiếu hơi thở
của đồng cỏ nước Việt Nam
Đất nào sinh ra tôi
mẹ hiền nào cưu mang tôi
Miền nào nuôi thân tôi
mà giờ này tôi xa rồi
Này dòng sông phơi nắng
kìa đồng ruộng lúa chín vàng
giờ này đã xa rồi
và ngàn đời nhớ Việt Nam
Hãy nhớ và hãy nhớ
Người Việt Nam đang lạc loài
Hãy thương và hãy quý
Tình đồng bào ta với ta
Hãy biết và hãy biết
Rồi mai đây ta về
Hãy nhóm ngọn lửa hồng
Đốt sáng vạn niềm tin
Gió chiều mang hương quê
Lòng giật mình trong cơn mê
Đang tải bình luận...
Ngày dài ôi lê thê
Mà hồn mình như ê chề
Sài Gòn ta vẫn nhớ
Đà Lạt sầu trong mưa phùn
chiều nào biển Vũng Tàu
sóng tận cùng đến Cà Mau
Nhớ nhiều quê hương ơi
Thật tận cùng xa xôi thôi
Vùng trời Nha Trang xưa
Và dòng Đồng Nai hững hờ
Nào Cần Thơ nắng ấm
Kìa ruộng đồng lúa chín vàng
Giờ này đã xa rồi
và ngàn đời nhớ Việt. Nam