
Tác giả: Hoàng Giác
Thể hiện: Duy Khánh
Bài hát "Ngày về" của nhạc sĩ Hoàng Giác là một bản nhạc tiền chiến đầy hoài niệm và xót xa về hành trình trở về của một kẻ lữ hành sau bao năm tháng phiêu bạt nơi đất khách quê người. Với hình ảnh ẩn dụ về cánh chim tung cánh tìm về tổ ấm, tác giả đã khơi gợi nỗi luyến tiếc khôn nguôi về những ngày xanh tươi đẹp và phút chia ly đầy ngại ngùng năm xưa. Thế nhưng, thực tại nghiệt ngã hiện ra khi bạn cũ chẳng còn, tiếng chim xanh hót vang ngày nào giờ chỉ còn là sự im lìm mịt mùng giữa ngàn phương bạt gió. Trên con đường tha hương đầy gió sương, nhân vật chính mang theo mối tình sầu và nỗ lực tìm lại "đường tơ" đã đứt đoạn, nhưng chỉ thấy tiếng lòng mình lạc bước trong tiếng chim chiều gọi gió. Những chén men say không thể giúp người viễn xứ quên đi bóng hình quê hương mà chỉ càng làm tăng thêm nỗi đau thắt lòng khi nhận ra người thương đã không còn chờ đợi. Lời hẹn ước cũ đã phai mờ theo năm tháng, khiến người đi chỉ biết oán trách sự đổi thay và đành lòng khép lại những ước mơ về một ngày mai chung đôi hạnh phúc. Giữa dòng đời phong trần, tâm hồn người lữ thứ như con đò chiều lạc bến, lờ lững trôi qua cùng ngày tháng phôi pha mà không nhận được một lời trìu mến. Sự cô đơn tuyệt đối được đẩy lên cao trào khi tác giả nguyện lòng quên hết những đau thương để sống kiếp đời lặng lẽ, phó mặc mọi duyên nợ cho kiếp sau chờ mong. Giai điệu trầm buồn và ca từ trau chuốt đã khắc họa thành công bi kịch của sự trở về muộn màng, nơi quê hương và người xưa đã trở thành những mảnh ký ức tan tác. Tác phẩm là lời tự sự đầy lay động về thân phận con người trước sự tàn nhẫn của thời gian và những biến thiên dâu bể của cuộc đời.
Bài hát "Ngày về" của nhạc sĩ Hoàng Giác là một bản nhạc tiền chiến đầy hoài niệm và xót xa về hành trình trở về của một kẻ lữ hành sau bao năm tháng phiêu bạt nơi đất khách quê người. Với hình ảnh ẩn dụ về cánh chim tung cánh tìm về tổ ấm, tác giả đã khơi gợi nỗi luyến tiếc khôn nguôi về những ngày xanh tươi đẹp và phút chia ly đầy ngại ngùng năm xưa. Thế nhưng, thực tại nghiệt ngã hiện ra khi bạn cũ chẳng còn, tiếng chim xanh hót vang ngày nào giờ chỉ còn là sự im lìm mịt mùng giữa ngàn phương bạt gió. Trên con đường tha hương đầy gió sương, nhân vật chính mang theo mối tình sầu và nỗ lực tìm lại "đường tơ" đã đứt đoạn, nhưng chỉ thấy tiếng lòng mình lạc bước trong tiếng chim chiều gọi gió. Những chén men say không thể giúp người viễn xứ quên đi bóng hình quê hương mà chỉ càng làm tăng thêm nỗi đau thắt lòng khi nhận ra người thương đã không còn chờ đợi. Lời hẹn ước cũ đã phai mờ theo năm tháng, khiến người đi chỉ biết oán trách sự đổi thay và đành lòng khép lại những ước mơ về một ngày mai chung đôi hạnh phúc. Giữa dòng đời phong trần, tâm hồn người lữ thứ như con đò chiều lạc bến, lờ lững trôi qua cùng ngày tháng phôi pha mà không nhận được một lời trìu mến. Sự cô đơn tuyệt đối được đẩy lên cao trào khi tác giả nguyện lòng quên hết những đau thương để sống kiếp đời lặng lẽ, phó mặc mọi duyên nợ cho kiếp sau chờ mong. Giai điệu trầm buồn và ca từ trau chuốt đã khắc họa thành công bi kịch của sự trở về muộn màng, nơi quê hương và người xưa đã trở thành những mảnh ký ức tan tác. Tác phẩm là lời tự sự đầy lay động về thân phận con người trước sự tàn nhẫn của thời gian và những biến thiên dâu bể của cuộc đời.
Tung cánh chim tìm về tổ ấm
Nơi sống bao ngày giờ đằm thắm
Nhớ phút chia ly, ngại ngùng bước chân đi
Luyến tiếc bao ngày xanh.
Tha thiết mong tìm về bạn cũ
Nhưng cánh chim mịt mùng bạt gió
Vắng tiếng chim xanh ngày vui hót tung mây
Mờ khuất xa xôi nghìn phương.
Trên đường tha hương, vui gió sương
Riêng lòng ta mang mối nhớ thương
Âm thầm thương tiếc cho ngày về
Tìm lại đường tơ nay đã dứt
Nghe tiếng chim chiều về gọi gió
Như tiếng tơ lòng người lạc bước
Nhắp chén men say còn vương bóng quê hương
Dừng bước tha hương lòng đau.
Trong bốn phương mờ hàng lệ thắm
Mơ đến em một ngày đầm ấm
Nhớ phút chia phôi cùng ai dứt đau thương
Tìm đến em nay còn đâu.
Năm tháng phai mờ lời hẹn ước
Đang tải bình luận...
Trong gió sương hình người tình mến
Oán trách ai quên lời thề lúc ra đi
Thôi ước mơ chi ngày mai.
Phong trần tha hương bao nhớ thương
Tim buồn ta mơ đôi bóng uyên
Lưng trời âu yếm bay tìm đàn
Lòng nguyện giờ đây quên quên hết
Ta sống không một lời trìu mến
Như bóng con đò chiều lạc bến
Lờ lững trôi qua cùng ngày tháng phôi pha
Duyên kiếp sau ta chờ mong.