
Tác giả: Nguyễn Tâm Hàn
Thể hiện: Hà Thanh
"Tình như mây lang thang" của Nguyễn Tâm Hàn là một khúc tự tình đượm buồn về sự mong manh của tình yêu giữa không gian chiều tàn sương khói. Hình ảnh cánh hoa tàn úa cuốn theo dòng trôi lột tả sự tan vỡ ngỡ ngàng của một cuộc tình từng đầy ắp những lời trao ấm áp. Dòng tình chia hai lối khiến nhân vật chính phải gánh chịu nỗi nhớ tiếc trĩu nặng bờ vai và niềm đau bẽ bàng khi nhận ra mọi thứ qua quá mau. Những giai điệu hắt hiu như cung đàn thu muộn càng làm đậm thêm sự tái tê trong cõi mơ độc hành của người ở lại. Tác giả ví tình mình như đám mây lang thang vô định để nói lên sự hư ảo và mất mát của những lời yêu chưa kịp trọn vẹn. Ca khúc là tiếng lòng của một tâm hồn đang vụn nát, mải miết đi tìm hình bóng cũ trong một khung trời vắng lặng đầy hoài niệm. Toàn bộ nhạc phẩm mang âm hưởng u sầu, khắc họa rõ nét nỗi cô đơn cùng cực của con người trước sự đổi thay của duyên phận.
"Tình như mây lang thang" của Nguyễn Tâm Hàn là một khúc tự tình đượm buồn về sự mong manh của tình yêu giữa không gian chiều tàn sương khói. Hình ảnh cánh hoa tàn úa cuốn theo dòng trôi lột tả sự tan vỡ ngỡ ngàng của một cuộc tình từng đầy ắp những lời trao ấm áp. Dòng tình chia hai lối khiến nhân vật chính phải gánh chịu nỗi nhớ tiếc trĩu nặng bờ vai và niềm đau bẽ bàng khi nhận ra mọi thứ qua quá mau. Những giai điệu hắt hiu như cung đàn thu muộn càng làm đậm thêm sự tái tê trong cõi mơ độc hành của người ở lại. Tác giả ví tình mình như đám mây lang thang vô định để nói lên sự hư ảo và mất mát của những lời yêu chưa kịp trọn vẹn. Ca khúc là tiếng lòng của một tâm hồn đang vụn nát, mải miết đi tìm hình bóng cũ trong một khung trời vắng lặng đầy hoài niệm. Toàn bộ nhạc phẩm mang âm hưởng u sầu, khắc họa rõ nét nỗi cô đơn cùng cực của con người trước sự đổi thay của duyên phận.
Intro: -
- - - -
Chiều tàn loang sương khói giăng mắc cuối chân mây,
gió khua hồn lay
Tìm vào trong cõi mơ, mình tôi với khung trời,
vời theo dáng người
Dấu yêu thương còn đây, kỷ niệm giăng mắc
Tình giờ đã cánh hoa tàn úa
Lạnh lùng rơi, cuốn theo dòng xuôi
Nát trong đời trôi
Con tim yêu người tình bao đắm say
Nói câu yêu đâu hay rằng tình quá mong manh
Từng tiếng yêu thương thật sâu
Lời ấm ta trao về nhau,
sao bỗng vương cung đàn âm hắt hiu thu tàn
niềm tái tê ngỡ ngàng
Dòng tình chia hai lối, bao nhớ tiếc trong tôi
trĩu nghiêng bờ vai
Cuộc tình qua quá mau giờ ôm vuốt niềm đau
và hai tiếng yêu thương bẽ bàng
* Ừ... ư... ứ... ư... ư... Tình tôi mãi như mây lang thang
Đang tải bình luận...