
Tác giả: Nguyễn Văn Đông
Thể hiện: Hà Thanh
“Nhớ Một Chiều Xuân” của Nguyễn Văn Đông là một ca khúc nhạc xưa trữ tình đượm buồn và đầy chất thơ, nơi khung cảnh chiều xuân với hoa nở, nắng phai và mây trời trở thành chiếc cầu nối dẫn người nghe trở về miền ký ức của một mối tình xa vắng, ca từ chậm rãi mà sâu lắng khắc họa nỗi nhớ âm thầm của người ở lại, vừa mong chờ vừa hoài niệm, khi hình bóng người xưa hiện lên qua từng cánh hoa bay và tiếng hát cũ bên bờ thành Vienne, để rồi bài hát không chỉ gợi nỗi buồn chia cách mà còn mang giá trị tinh thần tinh tế về sự thủy chung, nỗi nhớ đẹp và cảm giác bâng khuâng rất riêng của những tâm hồn đã từng yêu trong một mùa xuân không thể nào quên.
“Nhớ Một Chiều Xuân” của Nguyễn Văn Đông là một ca khúc nhạc xưa trữ tình đượm buồn và đầy chất thơ, nơi khung cảnh chiều xuân với hoa nở, nắng phai và mây trời trở thành chiếc cầu nối dẫn người nghe trở về miền ký ức của một mối tình xa vắng, ca từ chậm rãi mà sâu lắng khắc họa nỗi nhớ âm thầm của người ở lại, vừa mong chờ vừa hoài niệm, khi hình bóng người xưa hiện lên qua từng cánh hoa bay và tiếng hát cũ bên bờ thành Vienne, để rồi bài hát không chỉ gợi nỗi buồn chia cách mà còn mang giá trị tinh thần tinh tế về sự thủy chung, nỗi nhớ đẹp và cảm giác bâng khuâng rất riêng của những tâm hồn đã từng yêu trong một mùa xuân không thể nào quên.
Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người
Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ
Người nơi xa xăm phương trời ấy
Người còn buồn còn thương còn nhớ
Nắng phai rồi em ơi
Chiều xuân có một người ngơ ngác đi tìm
Một tình thương nơi phương trời cũ
Chiều nay hoa xuân bay nhiều quá
Chiều tàn dần phai trên ngàn lá
Tìm đâu bóng hình ai
Người về còn nhớ khúc hát
Người yêu dấu bên bờ thành Vienne
Lòng này còn quyến luyến mãi
Đêm xuân dài mà đâu có hay
Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời
Đợi mùa xuân sang tô màu nhớ
Dừng chân trông hoa xuân hồng thắm
Buồn tìm về tình ai đằm thắm
Giờ vun vút trời mây.
Đang tải bình luận...