
Tình Bơ Vơ
Tác giả: Đang cập nhật
Thể hiện: Nhật Lâm
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Tình Bơ Vơ là một ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Lam Phương, diễn tả sự tuyệt vọng, tiếc nuối và nỗi đau khi mối tình tha thiết tan vỡ vì duyên số và hoàn cảnh, để lại cả hai người trong nỗi cô đơn, bơ vơ. Bài hát mở đầu bằng sự mâu thuẫn giữa tình cảm sâu đậm và thực tại phũ phàng: người hát vẫn yêu em hơn và yêu em mãi nhưng những kỷ niệm êm đềm đã đi vào quên lãng. Bối cảnh Trời vào thu, Việt nam buồn lắm em ơi tạo nên không khí u sầu, nhuốm màu chia ly, báo hiệu cho một mối tình dang dở mà tình yêu chưa lên ngôi. Sự đau khổ của người hát là vì sự phản bội/gian dối: Ngày mình yêu, anh đâu hay tình ta gian dối. Chính sự gian dối đó đã khiến người yêu anh phải khóc cho đời viễn xứ trong bước chân phong trần tha hương. Hành động "Về làm chi, rồi mai lại bước ra đi
Gom góp yêu thương quê nhà, dâng hết cho người tình xa ngụ ý cô gái đã dành tình cảm và sự hy sinh cho một người khác. Phần cao trào là sự nhận thức bi kịch: Anh đâu ngờ, có ngày đàn đứt dây tơ. Người hát trách móc chính mình vì sự một phút tim anh ơ thờ đã dẫn đến hệ quả đau lòng là trọn kiếp em vương sầu nhớ. Câu hỏi tu từ đầy day dứt cuối cùng là tình bơ vơ tổng kết lại toàn bộ mối tình, dù đã tốn công sức xây đắp bao ước mơ. Bài hát kết thúc bằng lời thỉnh cầu bi thương: Cho anh xin một đêm trăng trối, một đêm cuối cùng để nhìn lại và dâng hiến tất cả những gì còn sót lại từ đống tro tàn năm xưa. Sau đó, cả hai sẽ chìm vào số phận bơ vơ: anh nhịp bước cô đơn trong nỗi hờ hững của duyên số, còn em thì chết trong mộng ngày thơ." Tình Bơ Vơ là bản nhạc buồn về sự tan vỡ vì sự phản bội và số phận nghiệt ngã, để lại nỗi cô đơn tuyệt đối cho cả hai người trong tình yêu.
Tình Bơ Vơ là một ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Lam Phương, diễn tả sự tuyệt vọng, tiếc nuối và nỗi đau khi mối tình tha thiết tan vỡ vì duyên số và hoàn cảnh, để lại cả hai người trong nỗi cô đơn, bơ vơ. Bài hát mở đầu bằng sự mâu thuẫn giữa tình cảm sâu đậm và thực tại phũ phàng: người hát vẫn yêu em hơn và yêu em mãi nhưng những kỷ niệm êm đềm đã đi vào quên lãng. Bối cảnh Trời vào thu, Việt nam buồn lắm em ơi tạo nên không khí u sầu, nhuốm màu chia ly, báo hiệu cho một mối tình dang dở mà tình yêu chưa lên ngôi. Sự đau khổ của người hát là vì sự phản bội/gian dối: Ngày mình yêu, anh đâu hay tình ta gian dối. Chính sự gian dối đó đã khiến người yêu anh phải khóc cho đời viễn xứ trong bước chân phong trần tha hương. Hành động "Về làm chi, rồi mai lại bước ra đi
Gom góp yêu thương quê nhà, dâng hết cho người tình xa ngụ ý cô gái đã dành tình cảm và sự hy sinh cho một người khác. Phần cao trào là sự nhận thức bi kịch: Anh đâu ngờ, có ngày đàn đứt dây tơ. Người hát trách móc chính mình vì sự một phút tim anh ơ thờ đã dẫn đến hệ quả đau lòng là trọn kiếp em vương sầu nhớ. Câu hỏi tu từ đầy day dứt cuối cùng là tình bơ vơ tổng kết lại toàn bộ mối tình, dù đã tốn công sức xây đắp bao ước mơ. Bài hát kết thúc bằng lời thỉnh cầu bi thương: Cho anh xin một đêm trăng trối, một đêm cuối cùng để nhìn lại và dâng hiến tất cả những gì còn sót lại từ đống tro tàn năm xưa. Sau đó, cả hai sẽ chìm vào số phận bơ vơ: anh nhịp bước cô đơn trong nỗi hờ hững của duyên số, còn em thì chết trong mộng ngày thơ." Tình Bơ Vơ là bản nhạc buồn về sự tan vỡ vì sự phản bội và số phận nghiệt ngã, để lại nỗi cô đơn tuyệt đối cho cả hai người trong tình yêu.
LỜI BÀI HÁT
Càng nhìn em, yêu em hơn và yêu em mãi
giờ phút êm đềm xa xưa, nay đã đi vào quên lãng
Trời vào thu, Việt nam buồn lắm em ơi
Mây tím đang dâng cao vời, mà tình yêu chưa lên ngôi
Ngày mình yêu, anh đâu hay tình ta gian dối
Để bước phong trần tha phương, em khóc cho đời viễn xứ
Về làm chi, rồi mai lại bước ra đi
Gom góp yêu thương quê nhà, dâng hết cho người tình xa
Anh đâu ngờ, có ngày đàn đứt dây tơ
Một phút tim anh ơ thờ, trọn kiếp em vương sầu nhớ
Nói đi em, cả đời mình đã đi tìm, cả đời mình xây ước mơ
Cho ngày mộng càng nên thơ, cuối cùng là tình bơ vơ
Cho anh xin một đêm trăng trối
Nhìn đống tro tàn năm xưa, dâng hết cho lần yêu cuối
Rồi từng đêm, từng đêm nhịp bước cô đơn
Anh khóc cho duyên hững hờ
Em chết trong mộng ngày thơ.