
Tác giả: Nguyễn Vĩ
Thể hiện: Nguyễn Vĩ
Tham Phú Phụ Bần của Nguyễn Vĩ là ca khúc mang màu sắc nhạc trẻ – trữ tình buồn, kể câu chuyện tan vỡ của một mối tình chân thành bị đánh đổi bởi vật chất, nơi người ở lại ôm trọn đau đớn, tủi hờn và cảm giác bị phản bội khi tình yêu không đủ sức nặng trước giàu sang, qua đó gửi gắm thông điệp cay đắng nhưng rất đời rằng khi chữ tình thua chữ tiền, kỷ niệm hóa vết thương và lòng chung thủy trở thành kẻ lạc lõng giữa dòng đời thực dụng.
Tham Phú Phụ Bần của Nguyễn Vĩ là ca khúc mang màu sắc nhạc trẻ – trữ tình buồn, kể câu chuyện tan vỡ của một mối tình chân thành bị đánh đổi bởi vật chất, nơi người ở lại ôm trọn đau đớn, tủi hờn và cảm giác bị phản bội khi tình yêu không đủ sức nặng trước giàu sang, qua đó gửi gắm thông điệp cay đắng nhưng rất đời rằng khi chữ tình thua chữ tiền, kỷ niệm hóa vết thương và lòng chung thủy trở thành kẻ lạc lõng giữa dòng đời thực dụng.
1. Tình yêu ấy anh trao em là thật
Chẳng gian dối dù là chỉ một lần
Tại sao em lại vội vàng đánh mất
Bỏ rơi anh theo tiền vàng vật chất.
2. Người chê anh tương lai còn dở dang
Chẳng cho em một cuộc sống huy hoàng
Sợ theo anh mai sau phải lầm than
Quên chữ tình em nặng lòng giàu sang.
Duyên tình ta tan nát cũng là do em gieo trái ngang
Anh đớn đau vô vàn, bao đêm lau nước mắt hai hàng
Trách lòng người tham lam bỏ lại ai giữa nắng chang chang
Em sống trong cung vàng, anh bơ vơ giữa đời lầm than.
Cũng chỉ vì vật chất nên làm em tham phú phụ bần
Em bước đi âm thầm, em tham xa bỏ nghĩa xưa gần
Bây giờ đây son phấn với lụa là em khoác lên thân
Anh đớn đau muôn phần, nhưng riêng em vui chẳng bận tâm.
2. Người chê anh tương lai còn dở dang
Đang tải bình luận...
Chẳng cho em một cuộc sống huy hoàng
Sợ theo anh mai sau phải lầm than
Quên chữ tình em nặng lòng giàu sang.
Duyên tình ta tan nát cũng là do em gieo trái ngang
Anh đớn đau vô vàn, bao đêm lau nước mắt hai hàng
Trách lòng người tham lam bỏ lại ai giữa nắng chang chang
Em sống trong cung vàng, anh bơ vơ giữa đời lầm than.
Cũng chỉ vì vật chất nên làm em tham phú phụ bần
Em bước đi âm thầm, em tham xa bỏ nghĩa xưa gần
Bây giờ đây son phấn với lụa là em khoác lên thân
Anh đớn đau muôn phần, nhưng riêng em vui chẳng bận tâm.
Duyên tình ta tan nát cũng là do em gieo trái ngang
Anh đớn đau vô vàn, bao đêm lau nước mắt hai hàng
Trách lòng người tham lam bỏ lại ai giữa nắng chang chang
Em sống trong cung vàng, anh bơ vơ giữa đời lầm than.
Cũng chỉ vì vật chất nên làm em tham phú phụ bần
Em bước đi âm thầm, em tham xa bỏ nghĩa xưa gần
Bây giờ đây son phấn với lụa là em khoác lên thân
Anh đớn đau muôn phần, nhưng riêng em vui chẳng bận tâm
Anh đớn đau muôn phần, nhưng riêng em vui chẳng bận tâm.