
Tác giả: Trương Lê Sơn
Thể hiện: Hoàng Lê Vi
Bài hát "Tầm gửi" là một sáng tác đầy bi kịch của nhạc sĩ Trương Lê Sơn phác họa nỗi đau của một kiếp người lênh đênh giữa dòng đời nghiệt ngã. Ca khúc mở đầu bằng những câu hỏi vô vọng về hướng đi của một phận đời cô đơn trên con đường đầy mưa gió khi thiếu vắng sự che chở. Hình ảnh người phụ nữ được ví như loài bướm đêm hay đóa hoa mang sắc hương dối gian cho thấy sự mặc cảm và nỗi cay đắng của một tâm hồn đã chịu quá nhiều thương tổn. Những đêm khóc thương cho cuộc tình ngang trái chỉ toàn nước mắt đã khiến niềm tin vào tình yêu hoàn toàn tan biến trước giông tố cuộc đời. Lời từ chối thiết tha thôi xin anh đừng nói lời yêu em vang lên như một sự tự bảo vệ trước nỗi lo sợ về việc sẽ lại bị bỏ rơi vào ngày mai. Thân phận con người giờ đây chỉ còn như lá khô bay xào xạc trong đêm vắng với nỗi ám ảnh về sự tàn úa và hương sắc nhạt phai theo thời gian. Sự bế tắc đỉnh điểm hiện rõ khi trái tim nhân vật chính dường như đã chết và không còn biết phải đi đâu về đâu giữa thế gian lạnh lẽo. Giai điệu trầm mặc kết hợp cùng lời ca giàu tính hình tượng đã lột tả thành công sự mong manh và đơn độc của một kiếp tầm gửi. Qua đó người nghe cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm về những phận người không thể làm chủ được hạnh phúc của chính mình. Tác phẩm để lại một dấu ấn đậm nét về sự xót xa cho những mảnh đời trôi dạt và khao khát được yêu thương nhưng lại đầy rẫy sự hoài nghi.
Bài hát "Tầm gửi" là một sáng tác đầy bi kịch của nhạc sĩ Trương Lê Sơn phác họa nỗi đau của một kiếp người lênh đênh giữa dòng đời nghiệt ngã. Ca khúc mở đầu bằng những câu hỏi vô vọng về hướng đi của một phận đời cô đơn trên con đường đầy mưa gió khi thiếu vắng sự che chở. Hình ảnh người phụ nữ được ví như loài bướm đêm hay đóa hoa mang sắc hương dối gian cho thấy sự mặc cảm và nỗi cay đắng của một tâm hồn đã chịu quá nhiều thương tổn. Những đêm khóc thương cho cuộc tình ngang trái chỉ toàn nước mắt đã khiến niềm tin vào tình yêu hoàn toàn tan biến trước giông tố cuộc đời. Lời từ chối thiết tha thôi xin anh đừng nói lời yêu em vang lên như một sự tự bảo vệ trước nỗi lo sợ về việc sẽ lại bị bỏ rơi vào ngày mai. Thân phận con người giờ đây chỉ còn như lá khô bay xào xạc trong đêm vắng với nỗi ám ảnh về sự tàn úa và hương sắc nhạt phai theo thời gian. Sự bế tắc đỉnh điểm hiện rõ khi trái tim nhân vật chính dường như đã chết và không còn biết phải đi đâu về đâu giữa thế gian lạnh lẽo. Giai điệu trầm mặc kết hợp cùng lời ca giàu tính hình tượng đã lột tả thành công sự mong manh và đơn độc của một kiếp tầm gửi. Qua đó người nghe cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm về những phận người không thể làm chủ được hạnh phúc của chính mình. Tác phẩm để lại một dấu ấn đậm nét về sự xót xa cho những mảnh đời trôi dạt và khao khát được yêu thương nhưng lại đầy rẫy sự hoài nghi.
Em đi về đâu hỡi anh, trên con đường đầy mưa gió
Em đi về đâu hỡi anh, khi cuộc đời này thiếu vắng anh
Cô đơn từng đêm khóc thương cho cuộc tình đầy ngang trái,
Cho cuộc tình mà chỉ có nước mắt thôi…
Em như là con bướm đêm vui bên đời nào ai thấu.
Em như loài hoa sắc hương mang cho người niềm vui dối gian.
Tin yêu còn đâu hỡi anh, khi cuộc đời đầy giông tố,
Qua bao ngày tháng phong ba còn lại gì đây anh ơi?
Thôi thôi xin anh đừng nói lời yêu em
Thôi thôi xin anh hãy để mặc em
Vì ngày mai rồi anh cũng quên mau,
vì ngày mai anh lại nói lời chia tay
Thân em giờ như lá khô bay xào xạc trong đêm vắng
Mai đây rồi sẽ ra sao khi thân tàn sắc úa hương phai
Em đi về đâu hỡi anh, khi tim này dường như chết
Em đi về đâu hỡi anh về đâu hỡi anh.
Đang tải bình luận...