
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Khánh Ly
Bài hát "Ru ta ngậm ngùi" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một khúc ca trầm mặc mang đậm triết lý nhân sinh về sự hữu hạn của đời người và nỗi cô đơn hiện hữu. Tác giả mở đầu bằng những hoài niệm về làn môi thơm và làn tóc xanh như những mảnh vụn của sự hồn nhiên còn sót lại giữa một cuộc đời đầy biến động. Hình ảnh tim lăn trên đường mòn và giọt máu cuồng điên lột tả sự bế tắc của một tâm hồn đang rêu rao chính mình trong vô vọng khi tình yêu đã vội vã lãng quên. Không gian âm nhạc đầy rẫy sự im vắng như đồng lúa gặt xong hay rừng núi bỏ hoang gợi lên một cảm giác trống trải đến tận cùng nơi con người chỉ còn biết soi bóng mình giữa những bức tường trắng lặng câm. Lời ca về con chim đứng lặng câm trong mùa đông và đôi tay rong rêu muộn màng chính là biểu tượng cho sự tàn phai của tuổi trẻ và những khát vọng không thành. Trịnh Công Sơn đưa người nghe vào một cuộc phiêu du vô định nơi không còn ai để chờ đợi và cũng chẳng còn đường phố nào thực sự vui để dừng chân. Việc thắp nốt hương trầm trong buổi chiều muộn và lời tự ru mình dưới vòm cây thể hiện một thái độ buông bỏ đầy ngậm ngùi trước định mệnh nghiệt ngã. Nhạc phẩm không chỉ là một lời chia tay tình yêu mà còn là sự hòa giải với nỗi đau để tìm về một giấc ngủ yên bình trong vòng nôi của thiên nhiên đại ngàn. Từng câu chữ như thấm đẫm triết học Phật giáo về tính không và sự vô thường khiến người nghe chìm đắm vào một cõi sầu vừa mênh mông vừa sâu thẳm. Khúc hát khép lại trong sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi cái tôi cá nhân tan biến vào hư không để lại dư âm của một tiếng thở dài đầy quý phái giữa nhân gian.
Bài hát "Ru ta ngậm ngùi" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một khúc ca trầm mặc mang đậm triết lý nhân sinh về sự hữu hạn của đời người và nỗi cô đơn hiện hữu. Tác giả mở đầu bằng những hoài niệm về làn môi thơm và làn tóc xanh như những mảnh vụn của sự hồn nhiên còn sót lại giữa một cuộc đời đầy biến động. Hình ảnh tim lăn trên đường mòn và giọt máu cuồng điên lột tả sự bế tắc của một tâm hồn đang rêu rao chính mình trong vô vọng khi tình yêu đã vội vã lãng quên. Không gian âm nhạc đầy rẫy sự im vắng như đồng lúa gặt xong hay rừng núi bỏ hoang gợi lên một cảm giác trống trải đến tận cùng nơi con người chỉ còn biết soi bóng mình giữa những bức tường trắng lặng câm. Lời ca về con chim đứng lặng câm trong mùa đông và đôi tay rong rêu muộn màng chính là biểu tượng cho sự tàn phai của tuổi trẻ và những khát vọng không thành. Trịnh Công Sơn đưa người nghe vào một cuộc phiêu du vô định nơi không còn ai để chờ đợi và cũng chẳng còn đường phố nào thực sự vui để dừng chân. Việc thắp nốt hương trầm trong buổi chiều muộn và lời tự ru mình dưới vòm cây thể hiện một thái độ buông bỏ đầy ngậm ngùi trước định mệnh nghiệt ngã. Nhạc phẩm không chỉ là một lời chia tay tình yêu mà còn là sự hòa giải với nỗi đau để tìm về một giấc ngủ yên bình trong vòng nôi của thiên nhiên đại ngàn. Từng câu chữ như thấm đẫm triết học Phật giáo về tính không và sự vô thường khiến người nghe chìm đắm vào một cõi sầu vừa mênh mông vừa sâu thẳm. Khúc hát khép lại trong sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi cái tôi cá nhân tan biến vào hư không để lại dư âm của một tiếng thở dài đầy quý phái giữa nhân gian.
1. Môi nào hãy còn thơm cho ta phơi cuộc tình
Tóc nào hãy còn xanh cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên
Khi tình đã vội quên tim lăn trên đường mòn
Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông tay rong rêu muộn màng
Thôi chờ những rạng đông
ĐK: Xin chờ những rạng đông
Đời sao im vắng như đồng lúa gặt xong
Như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm
2. Có đường phố nào vui cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn không còn ai ta trôi trong cuộc đời
Không chờ không chờ ai
Em về, hãy về đi ta phiêu du một đời
Hương trầm có còn đây ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi ta ru ta ngậm ngùi
Đang tải bình luận...
Xin ngủ dưới vòm cây