
Tác giả: Xuân Vinh
Thể hiện: Khánh Ly
Ca khúc mang tên "Cuộc tình đã mất" của nhạc sĩ Xuân Vinh là một bản nhạc đầy chất tự sự và ưu phiền về những hoài niệm tình yêu tan vỡ. Lời bài hát mở đầu bằng sự bàng hoàng khi hay tin người cũ đã đi lấy chồng và con đò tình ái đã vĩnh viễn sang sông để lại những nỗi buồn lâng lâng trong gió. Hình ảnh nắng chiều bâng khuâng và hạt sương thoáng rơi trong hồn được tác giả sử dụng để lột tả sự cô đơn trống vắng của một trái tim đang chịu kiếp lưu đày giữa trần gian. Tâm hồn người đàn ông trong bài hát ví như dòng suối vắng trên triền núi xa xăm chảy vào thung lũng sâu thể hiện sự vô định và lạc lõng của một kiếp người lênh đênh. Tác giả liên tục đặt ra những câu hỏi đầy nhức nhối cho tình yêu và cho trời xanh về những lời hứa ngày xưa mà hai người đã từng trao nhau rất chân thành. Những thương mến thâm sâu giờ đây chỉ còn là nỗi u sầu vương vấn mãi về sau khi cuộc tình cứ như trò chơi cút bắt khiến số phận mãi không tìm được bến đỗ bình yên. Nỗi đau trong tác phẩm không ồn ào mà âm ỉ thấm sâu qua từng ca từ mộc mạc gợi lên hình ảnh một người lữ hành độc bước trên con đường định mệnh nghiệt ngã. Giai điệu trầm buồn kết hợp cùng ý thơ đậm chất lãng mạn đã biến bài hát thành tiếng lòng chung cho những ai từng trải qua cảm giác mất mát trong tình cảm. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm về một cuộc tình dang dở và nỗi buồn nhân thế vẫn còn đọng lại sâu đậm trong lòng người nghe nhạc. Đây thực sự là một bức tranh tâm trạng đầy tính nghệ thuật về sự tan hợp và những nỗi muộn phiền khôn nguôi của kiếp người đa đoan.
Ca khúc mang tên "Cuộc tình đã mất" của nhạc sĩ Xuân Vinh là một bản nhạc đầy chất tự sự và ưu phiền về những hoài niệm tình yêu tan vỡ. Lời bài hát mở đầu bằng sự bàng hoàng khi hay tin người cũ đã đi lấy chồng và con đò tình ái đã vĩnh viễn sang sông để lại những nỗi buồn lâng lâng trong gió. Hình ảnh nắng chiều bâng khuâng và hạt sương thoáng rơi trong hồn được tác giả sử dụng để lột tả sự cô đơn trống vắng của một trái tim đang chịu kiếp lưu đày giữa trần gian. Tâm hồn người đàn ông trong bài hát ví như dòng suối vắng trên triền núi xa xăm chảy vào thung lũng sâu thể hiện sự vô định và lạc lõng của một kiếp người lênh đênh. Tác giả liên tục đặt ra những câu hỏi đầy nhức nhối cho tình yêu và cho trời xanh về những lời hứa ngày xưa mà hai người đã từng trao nhau rất chân thành. Những thương mến thâm sâu giờ đây chỉ còn là nỗi u sầu vương vấn mãi về sau khi cuộc tình cứ như trò chơi cút bắt khiến số phận mãi không tìm được bến đỗ bình yên. Nỗi đau trong tác phẩm không ồn ào mà âm ỉ thấm sâu qua từng ca từ mộc mạc gợi lên hình ảnh một người lữ hành độc bước trên con đường định mệnh nghiệt ngã. Giai điệu trầm buồn kết hợp cùng ý thơ đậm chất lãng mạn đã biến bài hát thành tiếng lòng chung cho những ai từng trải qua cảm giác mất mát trong tình cảm. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm về một cuộc tình dang dở và nỗi buồn nhân thế vẫn còn đọng lại sâu đậm trong lòng người nghe nhạc. Đây thực sự là một bức tranh tâm trạng đầy tính nghệ thuật về sự tan hợp và những nỗi muộn phiền khôn nguôi của kiếp người đa đoan.
Một người quen, đã đi lấy chồng
Một người yêu, thôi đã sang sông
Tình ngày xưa, gió cuốn lâng lâng
Thương những chiều, nắng đến bâng khuâng.
Một hạt sương, thoáng rơi trong hồn
Rồi ban mai, chim hót bên sông
Một ngày qua, thôi thế cũng xong
Kiếp lưu đày, còn ai ngóng trông.
Tâm hồn người, như suối vắng
Trên triền núi, xa xăm
Xuôi vào, thung lũng sâu
Cuộc đời, theo bước nhau.
Hỏi tình yêu, biết ai ngóng đợi
Hỏi người thương, vui hứa bao câu
Để ngày xưa, ta trót trao nhau
Những chân thành, thương mến thâm sâu.
Hỏi trời xanh, có chăng định mệnh
Để đời tôi, sao mãi lênh đênh
Cuộc tình như, cút bắt bên nhau
Để u sầu, vương đến mai sau.
Đang tải bình luận...