
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Khánh Ly
Ca khúc mang tên "Ở trọ" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản triết lý âm nhạc đầy sâu sắc về sự hữu hạn của kiếp người và sự vô biên của vũ trụ. Lời bài hát mở đầu bằng những hình ảnh thiên nhiên mộc mạc như con chim ở đậu cành tre hay con cá ở trọ trong khe nước để dẫn dắt đến một quan niệm nhân sinh quan độc đáo rằng mỗi chúng ta đều chỉ là những kẻ ở trọ nơi trần gian. Tác giả nhìn nhận vạn vật từ cơn gió, đám mây đến cả những giá trị trừu tượng như mưa nắng hay nỗi buồn đều đang nương náu và dịch chuyển không ngừng trong một vòng sinh tử luân hồi. Sự hiện hữu của con người được ví như một cuộc dạo chơi bâng khuâng giữa những đôi môi hồng và những vẻ đẹp giai nhân như đôi chân Thúy Kiều nhưng cuối cùng đều phải trở về chốn xa xăm cuối trời. Nhạc sĩ khéo léo lồng ghép tình yêu vào sự tạm bợ này khi khẳng định mình cũng chỉ là người khách trọ trong tim em để thấy rằng dù mai này có ra sao thì sự gần gũi hiện tại đã là một đặc ân quý giá. Hình ảnh trăm năm ở đậu ngàn năm cùng những tiếng đệm í a đậm chất dân gian đã tạo nên một không gian âm nhạc vừa huyền ảo vừa gần gũi với tâm hồn người Việt. Qua đó người nghe cảm nhận được một thái độ sống an nhiên và tự tại trước sự biến thiên của thời gian và những nỗi lênh đênh của số phận con người. Bài hát không hề mang sắc thái bi lụy mà trái lại nó mở ra một cái nhìn bao dung về cái chết và sự mất mát như một phần tất yếu của tự nhiên. Từng câu chữ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc trân trọng những khoảnh khắc đang có khi chúng ta còn được ở trọ bên nhau dưới mái nhà chung của đất trời. Tác phẩm khép lại với dư âm về một vòng tròn sinh hóa bất tận nơi mà sự ra đi hay trở về đều mang một vẻ đẹp tĩnh lặng và thanh thản. Đây thực sự là một bức tranh tâm tưởng tuyệt mỹ giúp con người tìm thấy sự bình yên giữa dòng đời hối hả và đầy biến động.
Ca khúc mang tên "Ở trọ" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản triết lý âm nhạc đầy sâu sắc về sự hữu hạn của kiếp người và sự vô biên của vũ trụ. Lời bài hát mở đầu bằng những hình ảnh thiên nhiên mộc mạc như con chim ở đậu cành tre hay con cá ở trọ trong khe nước để dẫn dắt đến một quan niệm nhân sinh quan độc đáo rằng mỗi chúng ta đều chỉ là những kẻ ở trọ nơi trần gian. Tác giả nhìn nhận vạn vật từ cơn gió, đám mây đến cả những giá trị trừu tượng như mưa nắng hay nỗi buồn đều đang nương náu và dịch chuyển không ngừng trong một vòng sinh tử luân hồi. Sự hiện hữu của con người được ví như một cuộc dạo chơi bâng khuâng giữa những đôi môi hồng và những vẻ đẹp giai nhân như đôi chân Thúy Kiều nhưng cuối cùng đều phải trở về chốn xa xăm cuối trời. Nhạc sĩ khéo léo lồng ghép tình yêu vào sự tạm bợ này khi khẳng định mình cũng chỉ là người khách trọ trong tim em để thấy rằng dù mai này có ra sao thì sự gần gũi hiện tại đã là một đặc ân quý giá. Hình ảnh trăm năm ở đậu ngàn năm cùng những tiếng đệm í a đậm chất dân gian đã tạo nên một không gian âm nhạc vừa huyền ảo vừa gần gũi với tâm hồn người Việt. Qua đó người nghe cảm nhận được một thái độ sống an nhiên và tự tại trước sự biến thiên của thời gian và những nỗi lênh đênh của số phận con người. Bài hát không hề mang sắc thái bi lụy mà trái lại nó mở ra một cái nhìn bao dung về cái chết và sự mất mát như một phần tất yếu của tự nhiên. Từng câu chữ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc trân trọng những khoảnh khắc đang có khi chúng ta còn được ở trọ bên nhau dưới mái nhà chung của đất trời. Tác phẩm khép lại với dư âm về một vòng tròn sinh hóa bất tận nơi mà sự ra đi hay trở về đều mang một vẻ đẹp tĩnh lặng và thanh thản. Đây thực sự là một bức tranh tâm tưởng tuyệt mỹ giúp con người tìm thấy sự bình yên giữa dòng đời hối hả và đầy biến động.
1. Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Cành tre ... í ... a
Dòng sông ... í ... a
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
2. Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Miền xa ... í ... a
Trời đất ... í ... a
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
3. Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Từng không ... í ... a
Người xinh ... í ... a
Tim em người trọ là tôi
Mai kia về chốn xa xôi cũng gần
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
4. Môi xinh ở đậu người xinh
Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
Đang tải bình luận...
Người xinh ... í ... a
Kiều xinh ... í ... a
Xin cho về trọ gần nhau
Mai kia dù có ra sao cũng đành
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
5. Trăm năm ở đậu ngàn năm
Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
Ngàn năm ... í ... a
Buồn như ... í ... a
Ơ hay là một vòng sinh
Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...