
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Khánh Ly
Phôi pha của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản nhạc mang đậm tư tưởng triết học về thân phận con người và sự hữu hạn của đời người. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh một tâm hồn cô độc ôm lòng đêm, nhìn vầng trăng mới mà nhớ về những bước chân giang hồ đã mỏi. Tác giả đã dùng những từ ngữ đầy sức nặng như phù du, tuổi xuân đã già để diễn tả sự trôi đi không thương tiếc của thời gian, nơi đời người cuối cùng chỉ nhẹ tựa một cơn gió đi ngang qua bờ cõi. Trong không gian của những đêm xa người, con đường về trở nên dài dằng dặc khi không còn ai chung lối, chỉ còn lại chén rượu cay mà nhân vật chính tự chuốc lấy cho mình như một cách để đối diện với sự trống rỗng. Điệp khúc của bài hát mở ra một cái nhìn tĩnh tại, khi con người chọn cách ngồi lại để quan sát nắng ngời, mưa bay và chấp nhận sự ra đi của những kiếp người về lại nơi cuối trời làm mây trôi. Hình ảnh tóc xanh mấy mùa là lời nhắc nhở về sự vô thường, rằng mọi vinh nhục hay đam mê rồi cũng sẽ phai nhạt. Kết thúc nhạc phẩm bằng bước chân rất nhẹ tựa hồn những năm xưa, Trịnh Công Sơn đã đưa người nghe vào một cõi mơ màng, nơi con người rũ bỏ mọi vướng bận để trở về với bản thể thuần khiết của chính mình. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ trầm mặc, sâu lắng, là một lời tự tình về sự tàn phai nhưng lại tràn đầy lòng bao dung đối với kiếp nhân sinh.
Phôi pha của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản nhạc mang đậm tư tưởng triết học về thân phận con người và sự hữu hạn của đời người. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh một tâm hồn cô độc ôm lòng đêm, nhìn vầng trăng mới mà nhớ về những bước chân giang hồ đã mỏi. Tác giả đã dùng những từ ngữ đầy sức nặng như phù du, tuổi xuân đã già để diễn tả sự trôi đi không thương tiếc của thời gian, nơi đời người cuối cùng chỉ nhẹ tựa một cơn gió đi ngang qua bờ cõi. Trong không gian của những đêm xa người, con đường về trở nên dài dằng dặc khi không còn ai chung lối, chỉ còn lại chén rượu cay mà nhân vật chính tự chuốc lấy cho mình như một cách để đối diện với sự trống rỗng. Điệp khúc của bài hát mở ra một cái nhìn tĩnh tại, khi con người chọn cách ngồi lại để quan sát nắng ngời, mưa bay và chấp nhận sự ra đi của những kiếp người về lại nơi cuối trời làm mây trôi. Hình ảnh tóc xanh mấy mùa là lời nhắc nhở về sự vô thường, rằng mọi vinh nhục hay đam mê rồi cũng sẽ phai nhạt. Kết thúc nhạc phẩm bằng bước chân rất nhẹ tựa hồn những năm xưa, Trịnh Công Sơn đã đưa người nghe vào một cõi mơ màng, nơi con người rũ bỏ mọi vướng bận để trở về với bản thể thuần khiết của chính mình. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ trầm mặc, sâu lắng, là một lời tự tình về sự tàn phai nhưng lại tràn đầy lòng bao dung đối với kiếp nhân sinh.
1. Ôm lòng đêm nhìn vầng trăng mới về
Nhớ chân giang hồ
Ôi phù du từng tuổi xuân đã già
Một ngày kia đến bờ đời người như gió qua.
2. Không còn ai đường về ôi quá dài
Những đêm xa người
Chén rươu cay một đời tôi uống hoài
Trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi.
ĐK: Về ngồi trong những ngày nhìn từng hôm nắng ngời
Nhìn từng khi mưa bay
Có những ai xa đời quay về lại
Về lại nơi cuối trời làm mây trôi.
3. Thôi về đi đường trần đâu có gì
Tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi tự vườn khuya bước về
Bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa.
Đang tải bình luận...