
Tác giả: Dzũng Chinh
Thể hiện: Duy Khánh
"Những đồi hoa sim" của Dzũng Chinh là bản bi ca bất hủ về mối tình thời chiến đầy đau thương và định mệnh nghiệt ngã. Hình ảnh màu tím hoa sim gắn liền với người con gái hậu phương tóc búi vai đã trở thành biểu tượng của sự thủy chung và mất mát. Nỗi đau của người lính được đẩy lên tột cùng khi "chiếc thuyền như vỡ đôi" trước tin em gái mất mà không kịp nhìn mặt lần cuối. Sự hy sinh này không nằm nơi chiến trường khói lửa mà xảy ra ngay tại quê nhà, để lại một khoảng trống tiêu điều nơi đồi hoang biền biệt. Đứng bên mộ nàng với khói hương nghiút, người trai thắt lòng tiếc thương cho người vợ chưa kịp mặc áo cưới đã vĩnh viễn nằm lại dưới cỏ vàng. Màu tím hoa sim giờ đây phủ kín cả chiều hoang, gợi nhắc về một duyên kiếp dở dang và lời thề ước chưa kịp thành câu. Nhạc phẩm là tiếng khóc nghẹn ngào cho những phận người nhỏ bé bị cuốn đi trong giông bão cuộc đời, để lại nỗi buồn thiên thu. Ca từ giàu hình ảnh cùng giai điệu trầm buồn đã khắc họa trọn vẹn chân dung một tình yêu cao đẹp nhưng thấm đẫm nước mắt.
"Những đồi hoa sim" của Dzũng Chinh là bản bi ca bất hủ về mối tình thời chiến đầy đau thương và định mệnh nghiệt ngã. Hình ảnh màu tím hoa sim gắn liền với người con gái hậu phương tóc búi vai đã trở thành biểu tượng của sự thủy chung và mất mát. Nỗi đau của người lính được đẩy lên tột cùng khi "chiếc thuyền như vỡ đôi" trước tin em gái mất mà không kịp nhìn mặt lần cuối. Sự hy sinh này không nằm nơi chiến trường khói lửa mà xảy ra ngay tại quê nhà, để lại một khoảng trống tiêu điều nơi đồi hoang biền biệt. Đứng bên mộ nàng với khói hương nghiút, người trai thắt lòng tiếc thương cho người vợ chưa kịp mặc áo cưới đã vĩnh viễn nằm lại dưới cỏ vàng. Màu tím hoa sim giờ đây phủ kín cả chiều hoang, gợi nhắc về một duyên kiếp dở dang và lời thề ước chưa kịp thành câu. Nhạc phẩm là tiếng khóc nghẹn ngào cho những phận người nhỏ bé bị cuốn đi trong giông bão cuộc đời, để lại nỗi buồn thiên thu. Ca từ giàu hình ảnh cùng giai điệu trầm buồn đã khắc họa trọn vẹn chân dung một tình yêu cao đẹp nhưng thấm đẫm nước mắt.
1. Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím khi còn tóc búi vai
Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về
Rồi một chiều mây bay từ nơi chiến trường Đông Bắc đó
Lần ghé về thăm xóm hoàng hôn tắt sau đồi
2. Những chiều hành quân ôi những chiều hành quân tím chiều hoang biền biệt
Một chiều rừng mưa được tin em gái mất chiếc thuyền như vỡ đôi
Phút cuối không nghe được em nói không nhìn được một lần
Dù một lần đơn sơ để không chết người trai khói lửa
Mà chết người em nhỏ hậu phương tuổi xuân thì
ĐK: Ôi ngày trở lại nhìn đồi sim nay vắng người em thơ
Ôi đồi sim tím chạy xa tít lan dần theo bóng tối
Xưa chưa nói gì bên em một người đi chưa về mà đành lỡ ước tơ duyên
Nói nói gì cho mây gió một rừng đầy hoa sim nên để chiều đi không hết
Đang tải bình luận...
3. Tím cả chiều hoang nay tím cả chiều hoang đến ngồi bên mộ nàng
Từ dạo hợp hôn nàng không may áo cưới thoáng buồn trên nét mi
Khói buốt bên hương tàn nghi ngút, bên mộ đầy cỏ vàng
Mà đường về thênh thang, đồi sim vẫn còn trong lối cũ
Giờ thiếu người xưa ấy đồi hoang mới tiêu điều.