
Tác giả: Y Vũ
Thể hiện: Duy Tuấn
"Nhân chứng" của nhạc sĩ Y Vũ là một bản bolero mang nỗi đau thắt nghẹn, khắc họa một tình cảnh trớ trêu bậc nhất trong tình yêu: người đàn ông đến dự đám cưới của người mình yêu với tư cách là một khách mời, một "nhân chứng" cho sự tan vỡ của chính mình. Tác giả mở đầu bằng khung cảnh rộn ràng của mùa vu quy, nơi xe hoa, đèn kết và hương thơm rực rỡ tạo nên một không gian hạnh phúc cho muôn người. Tuy nhiên, sự tươi vui của thế gian lại trở thành tấm phông nền nghiệt ngã cho nỗi lòng đơn độc của nhân vật chính, người đang lặng lẽ thực hiện nghi thức "tiễn đưa em lần cuối" để người yêu bước sang ngang. Điệp khúc của bài hát là đỉnh điểm của sự chịu đựng khi nhân vật phải ngồi nghe "lòng mình nức nở", nghẹn từng hơi thở khi chứng kiến người yêu sang thuyền khác. Món quà cưới duy nhất mà anh có thể mang đến chính là "mối tình dang dở" của cả hai, một hình ảnh đầy xót xa và bẽ bàng. Nhạc phẩm lột tả sự đối lập gay gắt giữa một bên là "người chót vót đỉnh cao" trong niềm vui mới và một bên là "người cô đơn đầu gió" với bàn tay trắng. Toàn bộ lời ca toát lên một sự cam chịu đầy cao thượng nhưng cũng vô cùng bi thiết, khi nhân vật chính phải đóng tròn vai một người quan sát thầm lặng trong ngày hội lớn của đời em. Khúc hát khép lại trong cái lạnh lẽo của tâm hồn như mùa đông tràn về giữa mùa cưới, để lại dư âm về một lời thề tuyệt vọng rằng từ nay sẽ không còn thương nhớ, không còn những đêm dài đợi chờ một hình bóng đã mãi xa xôi. Đây là một nhạc phẩm chạm đến tận cùng nỗi đau của sự đánh mất, dành cho những ai từng phải kìm nén nước mắt để chúc phúc cho người mình yêu bên cạnh một người khác.
"Nhân chứng" của nhạc sĩ Y Vũ là một bản bolero mang nỗi đau thắt nghẹn, khắc họa một tình cảnh trớ trêu bậc nhất trong tình yêu: người đàn ông đến dự đám cưới của người mình yêu với tư cách là một khách mời, một "nhân chứng" cho sự tan vỡ của chính mình. Tác giả mở đầu bằng khung cảnh rộn ràng của mùa vu quy, nơi xe hoa, đèn kết và hương thơm rực rỡ tạo nên một không gian hạnh phúc cho muôn người. Tuy nhiên, sự tươi vui của thế gian lại trở thành tấm phông nền nghiệt ngã cho nỗi lòng đơn độc của nhân vật chính, người đang lặng lẽ thực hiện nghi thức "tiễn đưa em lần cuối" để người yêu bước sang ngang. Điệp khúc của bài hát là đỉnh điểm của sự chịu đựng khi nhân vật phải ngồi nghe "lòng mình nức nở", nghẹn từng hơi thở khi chứng kiến người yêu sang thuyền khác. Món quà cưới duy nhất mà anh có thể mang đến chính là "mối tình dang dở" của cả hai, một hình ảnh đầy xót xa và bẽ bàng. Nhạc phẩm lột tả sự đối lập gay gắt giữa một bên là "người chót vót đỉnh cao" trong niềm vui mới và một bên là "người cô đơn đầu gió" với bàn tay trắng. Toàn bộ lời ca toát lên một sự cam chịu đầy cao thượng nhưng cũng vô cùng bi thiết, khi nhân vật chính phải đóng tròn vai một người quan sát thầm lặng trong ngày hội lớn của đời em. Khúc hát khép lại trong cái lạnh lẽo của tâm hồn như mùa đông tràn về giữa mùa cưới, để lại dư âm về một lời thề tuyệt vọng rằng từ nay sẽ không còn thương nhớ, không còn những đêm dài đợi chờ một hình bóng đã mãi xa xôi. Đây là một nhạc phẩm chạm đến tận cùng nỗi đau của sự đánh mất, dành cho những ai từng phải kìm nén nước mắt để chúc phúc cho người mình yêu bên cạnh một người khác.
1. Mùa thu đi nhường chỗ mùa vu quy lại đến đón cô dâu ngày cưới
Trời hôm nay đẹp thay và xe hoa sẽ làm những cô dâu vừa lòng
Đèn hoa giăng đầu ngõ mùi hương thơm rực rỡ người sánh bước từng đôi
Trông ai cũng xinh tươi ai ai cũng vui cười
Đến đây mừng đám cưới có nhau để mà vui.
2. Người yêu tôi mời đến để chung vui ngày cưới tiễn đưa em lần cuối
Và tôi sang để đưa người yêu đi lấy chồng đáng vui hay đáng buồn
Người ta thì mừng chúc mừng trăm năm hạnh phúc mừng xứng lứa vừa đôi
Như quên mất tên tôi trong giây phút âm thầm
Đóng vai trò nhân chứng tiễn đưa một người đi.
ĐK:
Tôi ngồi nghe lòng mình nức nở nghe nghẹn từng hơi thở
Nhìn người yêu sang thuyền khác
Trong tôi chỉ còn xót lại mối tình dang dở
Để làm quà sang biếu em thôi.
3. Mùa thu đi nhường chỗ mùa vu quy về đến đón cô dâu ngày cưới
Đang tải bình luận...
Lòng tôi như mùa đông mà sang đây có mặt để cô dâu vừa lòng
Tình đôi ta đổ vỡ người cô đơn đầu gió người chót vót đỉnh cao
Ai yêu cũng nên đôi tôi yêu trắng tay rồi
Sẽ không còn thương nhớ những đêm dài người ơi.