
Người ơi người ở đừng về
Tác giả: Đang cập nhật
Thể hiện: Ái Vân
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Người ơi người ở đừng về" là một trong những làn điệu Quan họ Bắc Ninh nổi tiếng nhất, được coi là viên ngọc quý trong kho tàng dân ca Việt Nam. Khác với những bài hát hiện đại, đây là tiếng lòng của những liền anh, liền chị trong giờ phút giã bạn sau mỗi canh hát hội, thể hiện một nét văn hóa ứng xử đầy tinh tế, trọng tình và đậm đà bản sắc vùng Kinh Bắc. --- ### Tiếng Lòng Lưu Luyến Và Nghệ Thuật Ứng Xử Kinh Bắc Nhạc phẩm không chỉ là một lời mời gọi mà còn là một bức tranh tâm trạng đầy chiều sâu: - Sự dùng dằng, níu giữ đầy tình tứ: Câu hát chủ đạo -"Người ơi người ở đừng về"- được lặp đi lặp lại như một điệp khúc của trái tim. Nó thể hiện sự quyến luyến, không nỡ rời xa sau những giờ phút giao hòa bằng tiếng hát. Trong không gian Quan họ, cuộc chia tay bao giờ cũng kéo dài bởi "tình trong như đã", người đi không nỡ, người ở chẳng đành. - Nỗi đau chia ly hóa thành hình tượng: Tác giả dân gian đã sử dụng những hình ảnh so sánh cực kỳ biểu cảm như -"vạt áo ướt đầm như mưa"-. Nỗi khóc thầm không chỉ là những giọt nước mắt lăn dài mà đã thấm đẫm vào manh áo, cho thấy một tình cảm chân thành, sâu nặng và có phần đau đớn khi phải chia xa. - Sự vô định và lòng thủy chung: Hình ảnh -"trông nước chảy, trông bèo trôi"- gợi lên sự bấp bênh của duyên phận và thời gian. Tuy nhiên, vượt lên trên cái lênh đênh ấy là lời khẳng định -"đâu bằng em đợi anh"-. Dù dòng đời có trôi dạt, lòng người Quan họ vẫn luôn hướng về nhau bằng sự "tái hồi", mong chờ một ngày gặp lại để lại được "đứng ngồi" bên nhau. - Nét đẹp trong ngôn từ và giai điệu: Những từ đệm lót như -(í i ì i), (ư ư)- không chỉ làm cho giai điệu thêm mượt mà, uyển chuyển mà còn như những hơi thở, những nhịp đập thổn thức của con tim. Cách xưng hô "người" đầy tôn trọng và thân thương đã nâng tầm tình cảm cá nhân thành một nét văn hóa giao tiếp thanh lịch. --- "Người ơi người ở đừng về" đã vượt ra khỏi ranh giới của một làn điệu địa phương để trở thành biểu tượng của sự hiếu khách và trọng tình trọng nghĩa của người Việt. Nhạc phẩm nhắc nhở chúng ta về giá trị của những cuộc gặp gỡ trong đời và vẻ đẹp của sự lưu luyến, chân thành vốn đang dần trở nên quý hiếm trong cuộc sống hối hả ngày nay. Bạn có muốn tôi giới thiệu thêm về những làn điệu Quan họ giã bạn đặc sắc khác hoặc giải thích ý nghĩa của các từ cổ trong bài ca này không?
Bài hát **"Người ơi người ở đừng về"** là một trong những làn điệu Quan họ Bắc Ninh nổi tiếng nhất, được coi là viên ngọc quý trong kho tàng dân ca Việt Nam. Khác với những bài hát hiện đại, đây là tiếng lòng của những liền anh, liền chị trong giờ phút giã bạn sau mỗi canh hát hội, thể hiện một nét văn hóa ứng xử đầy tinh tế, trọng tình và đậm đà bản sắc vùng Kinh Bắc. --- ### Tiếng Lòng Lưu Luyến Và Nghệ Thuật Ứng Xử Kinh Bắc Nhạc phẩm không chỉ là một lời mời gọi mà còn là một bức tranh tâm trạng đầy chiều sâu: * **Sự dùng dằng, níu giữ đầy tình tứ:** Câu hát chủ đạo *"Người ơi người ở đừng về"* được lặp đi lặp lại như một điệp khúc của trái tim. Nó thể hiện sự quyến luyến, không nỡ rời xa sau những giờ phút giao hòa bằng tiếng hát. Trong không gian Quan họ, cuộc chia tay bao giờ cũng kéo dài bởi "tình trong như đã", người đi không nỡ, người ở chẳng đành. * **Nỗi đau chia ly hóa thành hình tượng:** Tác giả dân gian đã sử dụng những hình ảnh so sánh cực kỳ biểu cảm như *"vạt áo ướt đầm như mưa"*. Nỗi khóc thầm không chỉ là những giọt nước mắt lăn dài mà đã thấm đẫm vào manh áo, cho thấy một tình cảm chân thành, sâu nặng và có phần đau đớn khi phải chia xa. * **Sự vô định và lòng thủy chung:** Hình ảnh *"trông nước chảy, trông bèo trôi"* gợi lên sự bấp bênh của duyên phận và thời gian. Tuy nhiên, vượt lên trên cái lênh đênh ấy là lời khẳng định *"đâu bằng em đợi anh"*. Dù dòng đời có trôi dạt, lòng người Quan họ vẫn luôn hướng về nhau bằng sự "tái hồi", mong chờ một ngày gặp lại để lại được "đứng ngồi" bên nhau. * **Nét đẹp trong ngôn từ và giai điệu:** Những từ đệm lót như *(í i ì i), (ư ư)* không chỉ làm cho giai điệu thêm mượt mà, uyển chuyển mà còn như những hơi thở, những nhịp đập thổn thức của con tim. Cách xưng hô "người" đầy tôn trọng và thân thương đã nâng tầm tình cảm cá nhân thành một nét văn hóa giao tiếp thanh lịch. --- **"Người ơi người ở đừng về"** đã vượt ra khỏi ranh giới của một làn điệu địa phương để trở thành biểu tượng của sự hiếu khách và trọng tình trọng nghĩa của người Việt. Nhạc phẩm nhắc nhở chúng ta về giá trị của những cuộc gặp gỡ trong đời và vẻ đẹp của sự lưu luyến, chân thành vốn đang dần trở nên quý hiếm trong cuộc sống hối hả ngày nay. Bạn có muốn tôi **giới thiệu thêm về những làn điệu Quan họ giã bạn đặc sắc khác** hoặc **giải thích ý nghĩa của các từ cổ** trong bài ca này không?
LỜI BÀI HÁT
Người ơi! người ở đừng về
Người ơi! Thao thức canh trường
Người ơi! Người ở đừng về
Tim em vẫn không phai mờ
Người về em vẫn (í i ì i)
Mấy có mấy khóc (i i i i) thầm
Đôi bên là bên song như vạt áo
Mà này cũng có a ướt đầm
Ướt đầm như mưa.
Người ơi! Người ở đừng về
Người về em vẫn (í i ì i)
Mấy có mấy trông (i i i) theo
Trông (ư ư) nước tình chung là như nước chảy
(Mà này cũng có trông a bèo
Trông bèo (là) bèo trôi.
Người ơi! Người ở đừng về
Người về em vẫn (í i ì i)
Mấy có mấy nhớ (i i i) rằng
Đâu (a) hơn là hơn tâm bên người lấy
Mà này cũng có ai đâu bằng
Dâu bằng em đợi anh
Người ơi! Người ở đừng về
Người về, em vẫn (í i ì i)
Có mấy tái (i) hồi yêu (a)
Em là em mong anh xin chớ
Mà này cũng có a, đứng ngồi đứng ngồi với ai
Người ơi! Người ở đừng về
Người ơi! Người ở đừng về