
Tác giả: Đông Thiên Đức
Thể hiện: Bạch Công Khanh
Bài hát "Nghe gió nói em đến tìm tôi" là một bản tình ca nhuốm màu bi thương và sự hối hận muộn màng của một tâm hồn đang vụn vỡ. Tác giả Đông Thiên Đức đã khắc họa hình ảnh một người đàn ông chìm trong những đêm trắng dài triền miên để đối diện với bao lầm lỗi và tiếc nuối. Tiếng đàn với những dây bổng trầm vỡ tan như phản chiếu nỗi đau đớn khi dĩ vãng ùa về trong những cơn say vắt kiệt sức lực. Sự trớ trêu của định mệnh hiện lên khi nhân vật nghe gió nói người yêu cũ đến tìm mình đúng vào ngày cô ấy cất bước theo chồng. Cánh cửa nhà khóa chặt hay chính là cánh cửa lòng đã đóng lại khiến hai trái tim mãi mãi không còn cơ hội để hàn gắn những vết thương. Hình ảnh "đêm hoang vỡ" với sương và trăng lúc mờ lúc tỏ càng làm tăng thêm không khí huyền hoặc và xót xa cho một mối duyên nợ lỡ làng. Nỗi đau được đẩy lên đỉnh điểm khi một người phải chịu cảnh "tóc phai nửa đời" trong khi người kia mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi tươi đẹp. Tác phẩm là lời xin lỗi chân thành nhưng tuyệt vọng gửi đến người thương trong sự biệt ly hai lối đầy nghiệt ngã của cuộc đời. Qua giai điệu da diết, người nghe cảm nhận được sự tàn nhẫn của thời gian và những sai lầm chẳng thể nào sửa chữa của một kiếp người cô độc. Thông điệp bài hát khép lại với nỗi ám ảnh về một tình yêu đã chết nhưng vẫn luôn hiện hữu trong từng hơi thở và tiếng gió vọng về.
Bài hát "Nghe gió nói em đến tìm tôi" là một bản tình ca nhuốm màu bi thương và sự hối hận muộn màng của một tâm hồn đang vụn vỡ. Tác giả Đông Thiên Đức đã khắc họa hình ảnh một người đàn ông chìm trong những đêm trắng dài triền miên để đối diện với bao lầm lỗi và tiếc nuối. Tiếng đàn với những dây bổng trầm vỡ tan như phản chiếu nỗi đau đớn khi dĩ vãng ùa về trong những cơn say vắt kiệt sức lực. Sự trớ trêu của định mệnh hiện lên khi nhân vật nghe gió nói người yêu cũ đến tìm mình đúng vào ngày cô ấy cất bước theo chồng. Cánh cửa nhà khóa chặt hay chính là cánh cửa lòng đã đóng lại khiến hai trái tim mãi mãi không còn cơ hội để hàn gắn những vết thương. Hình ảnh "đêm hoang vỡ" với sương và trăng lúc mờ lúc tỏ càng làm tăng thêm không khí huyền hoặc và xót xa cho một mối duyên nợ lỡ làng. Nỗi đau được đẩy lên đỉnh điểm khi một người phải chịu cảnh "tóc phai nửa đời" trong khi người kia mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi tươi đẹp. Tác phẩm là lời xin lỗi chân thành nhưng tuyệt vọng gửi đến người thương trong sự biệt ly hai lối đầy nghiệt ngã của cuộc đời. Qua giai điệu da diết, người nghe cảm nhận được sự tàn nhẫn của thời gian và những sai lầm chẳng thể nào sửa chữa của một kiếp người cô độc. Thông điệp bài hát khép lại với nỗi ám ảnh về một tình yêu đã chết nhưng vẫn luôn hiện hữu trong từng hơi thở và tiếng gió vọng về.
Ai đi trong đêm gom hết ưu phiền, đổi lấy một lần ngủ yên
Ai đi trong đêm rải khắp cõi lòng, cơn mưa dài triền miên
Người không ngủ luôn có nhiều tiếc nuối, những tháng năm trôi xa tầm với
Nuối tiếc trong tôi là lầm lỗi, thêm lầm lỗi
Sương đêm miên man trên bốn dây đàn, dây bổng dây trầm dây vỡ tan
Ta vẫn say nép dưới khúc nhạc, sau lối mòn dĩ vãng
Bình minh ơi, đừng dậy nữa, mặc hôm nay nắng đến gõ cửa
Nghe gió nói hôm nay em sang nhà tìm tôi
Người ơi em đã đến, gõ cửa thế nhưng không vào
Nhà vẫn thiếu một người, anh nỡ khóa lại được sao
Người ơi anh xin lỗi, bao ngày say vắt khô anh rồi
Nghe gió nói hôm nay cũng là ngày em cưới
Vào một đêm hoang vỡ, sương và trăng lúc trong lúc mờ
Chạy theo lối duyên nợ, ta nối lại tình vỡ
Thà biệt ly hai lối, sao một kẻ tóc phai nửa đời
Đang tải bình luận...
Người mãi mãi ở lại nơi tuổi còn đôi mươi