
Tác giả: Lê Cương, Như Việt
Thể hiện: Mochiii - Thủy Lê - Bảo Vân
Bài hát "Mưa Của Trời Mây" của hai nhạc sĩ Lê Cương và Như Việt là một bản ballad chứa đựng nỗi đau đớn cùng cực của người phụ nữ khi bị phản bội bởi những lời thề non hẹn biển. Tác giả mở đầu bằng lời khẳng định đầy vị tha rằng sẵn sàng buông tay tiễn biệt nếu người yêu có người mới nhưng điều khiến trái tim tổn thương nhất chính là sự dối trá âm thầm của đối phương. Hình ảnh thiên hạ nhìn vào cứ ngỡ đôi ta là người hạnh phúc nhất trần đời tạo nên một sự tương phản mỉa mai với thực tại tan vỡ nơi những câu hứa chỉ yêu mình em trở thành lời nói dối chân thật nhất. Sự chuyển biến từ tình thương trở thành người lạ được ví như hoa lá hóa thành sỏi đá lột tả sự bàng hoàng khi nhân vật chính nhận ra mình chỉ là kẻ được mời đến để chứng kiến hạnh phúc của bạn đời bên người khác. Nỗ lực lao xuống vực sâu để nhặt lại những ký ức vụn vỡ và ghép lại bằng nước mắt cho thấy sự níu kéo vô vọng của một người vẫn còn mang nặng tình si. Hình tượng mưa là của trời mây được sử dụng như một triết lý về sự buông bỏ rằng có những điều vốn không thuộc về mình thì dù có cố gắng bao nhiêu cũng chỉ là một sự ngang qua đầy định mệnh. Câu hỏi tu từ đầy chua chát về việc tại sao một kẻ chỉ ngang qua lại khiến cây mọc ra hoa đã để lại một dư âm buồn bặm về những nhân duyên trớ trêu trong cuộc đời. Toàn bộ nhạc phẩm là một lời tự tình đầy nước mắt dành cho những trái tim đã tan nát vì đặt niềm tin nhầm chỗ giữa những phù phiếm của lòng người. Khúc hát khép lại trong sự chấp nhận đầy đắng cay khi người con gái chọn cách đứng lại nhìn người mình thương bước tiếp trên một hành trình mới không có tên mình. Sự kết hợp giữa ca từ giàu hình ảnh và giai điệu da diết đã tạo nên một không gian âm nhạc tràn ngập sự xót xa cho một tình yêu kết thúc trong lừa dối.
Bài hát "Mưa Của Trời Mây" của hai nhạc sĩ Lê Cương và Như Việt là một bản ballad chứa đựng nỗi đau đớn cùng cực của người phụ nữ khi bị phản bội bởi những lời thề non hẹn biển. Tác giả mở đầu bằng lời khẳng định đầy vị tha rằng sẵn sàng buông tay tiễn biệt nếu người yêu có người mới nhưng điều khiến trái tim tổn thương nhất chính là sự dối trá âm thầm của đối phương. Hình ảnh thiên hạ nhìn vào cứ ngỡ đôi ta là người hạnh phúc nhất trần đời tạo nên một sự tương phản mỉa mai với thực tại tan vỡ nơi những câu hứa chỉ yêu mình em trở thành lời nói dối chân thật nhất. Sự chuyển biến từ tình thương trở thành người lạ được ví như hoa lá hóa thành sỏi đá lột tả sự bàng hoàng khi nhân vật chính nhận ra mình chỉ là kẻ được mời đến để chứng kiến hạnh phúc của bạn đời bên người khác. Nỗ lực lao xuống vực sâu để nhặt lại những ký ức vụn vỡ và ghép lại bằng nước mắt cho thấy sự níu kéo vô vọng của một người vẫn còn mang nặng tình si. Hình tượng mưa là của trời mây được sử dụng như một triết lý về sự buông bỏ rằng có những điều vốn không thuộc về mình thì dù có cố gắng bao nhiêu cũng chỉ là một sự ngang qua đầy định mệnh. Câu hỏi tu từ đầy chua chát về việc tại sao một kẻ chỉ ngang qua lại khiến cây mọc ra hoa đã để lại một dư âm buồn bặm về những nhân duyên trớ trêu trong cuộc đời. Toàn bộ nhạc phẩm là một lời tự tình đầy nước mắt dành cho những trái tim đã tan nát vì đặt niềm tin nhầm chỗ giữa những phù phiếm của lòng người. Khúc hát khép lại trong sự chấp nhận đầy đắng cay khi người con gái chọn cách đứng lại nhìn người mình thương bước tiếp trên một hành trình mới không có tên mình. Sự kết hợp giữa ca từ giàu hình ảnh và giai điệu da diết đã tạo nên một không gian âm nhạc tràn ngập sự xót xa cho một tình yêu kết thúc trong lừa dối.
Nếu anh có người mới chỉ cần nói với em một lời
Em sẽ buông bàn tay tiễn biệt anh tới bên ai kia
Thật sự em rất vị tha nhưng người lại dối trá với em
Anh thấy có được không?
Người ta nói ta là đôi hạnh phúc nhất trần đời
Nhưng người ta chỉ thấy bên ngoài mà thôi
Lời nói dối chân thật nhất là " anh chưa bao giờ hết yêu"
Hay " chỉ yêu mình em".
Anh muốn khoảng cách hai ta từ thương trở nên lạ xa
Đâu biết sẽ có một ngày hoa lá trở thành sỏi đá
Anh nói anh có em rồi tại sao lại thương người ta
Em chỉ là kẻ được mời đến xem bạn đời của anh.
Kí ức anh vứt đi đâu phải chăng ở nơi vực sâu
Em cố lao xuống em nhặt để ghép lại bằng nước mắt
Đau lắm cũng phải chấp nhận rằng mưa là của trời mây
Chỉ là ngang qua sao cây lại mọc ra hoa?
Đang tải bình luận...