
Tác giả: Trương Hoàng Xuân
Thể hiện: Quế Nương
"Một lần thôi" là một nhạc phẩm bolero đầy day dứt và ám ảnh của nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân viết về nỗi đau của một cuộc tình không thành. Bài hát mở đầu bằng lời khẩn cầu thiết tha người cũ hãy đàn lại bài ca xưa để sưởi ấm duyên kiếp bẽ bàng và xoa dịu những đêm vắng chua xót. Hình ảnh cung nhạc ngày xưa từng trao nhau giờ đây trở nên lạc lõng khi tơ phím đã chùng và hương phấn cũng dần nhạt nhòa theo gió bay. Tác giả đã khắc họa sự im lặng đầy nặng nề của đối phương qua câu hỏi tu từ đầy xót xa về việc liệu người ấy có đành quên đi câu hát cũ. Lời khẩn nài được nghe lại ân tình xưa dù chỉ một lần cuối cùng cho thấy sự níu kéo vô vọng nhưng vô cùng chân thành của một trái tim tan vỡ. Những động từ mạnh như đàn lên cho nát lời ân tình hay đàn lên cho chết loài tim vỡ thể hiện một thái độ quyết liệt trước sự sụp đổ của mộng đầu. Tiếng đàn trong ca khúc không còn là biểu tượng của niềm vui mà trở thành phương tiện để tiễn biệt một mối tình đã lùi xa vào quá khứ. Toàn bộ bài hát là một dòng cảm xúc dồn nén giữa sự tiếc nuối và sự chấp nhận định mệnh thương đành thế mà thôi trong nỗi ngậm ngùi. Giai điệu chậm buồn kết hợp cùng lời ca giàu tính tự sự đã tạo nên một không gian âm nhạc đẫm nước mắt cho người nghe. Tác phẩm này mãi là một nốt trầm sâu lắng dành cho những tâm hồn đang dang dở và luôn khắc khoải về một thời vàng son đã mất. Đây chính là minh chứng cho tài năng của Trương Hoàng Xuân trong việc khai thác những góc khuất u tối và bi thương nhất của tình yêu đôi lứa.
"Một lần thôi" là một nhạc phẩm bolero đầy day dứt và ám ảnh của nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân viết về nỗi đau của một cuộc tình không thành. Bài hát mở đầu bằng lời khẩn cầu thiết tha người cũ hãy đàn lại bài ca xưa để sưởi ấm duyên kiếp bẽ bàng và xoa dịu những đêm vắng chua xót. Hình ảnh cung nhạc ngày xưa từng trao nhau giờ đây trở nên lạc lõng khi tơ phím đã chùng và hương phấn cũng dần nhạt nhòa theo gió bay. Tác giả đã khắc họa sự im lặng đầy nặng nề của đối phương qua câu hỏi tu từ đầy xót xa về việc liệu người ấy có đành quên đi câu hát cũ. Lời khẩn nài được nghe lại ân tình xưa dù chỉ một lần cuối cùng cho thấy sự níu kéo vô vọng nhưng vô cùng chân thành của một trái tim tan vỡ. Những động từ mạnh như đàn lên cho nát lời ân tình hay đàn lên cho chết loài tim vỡ thể hiện một thái độ quyết liệt trước sự sụp đổ của mộng đầu. Tiếng đàn trong ca khúc không còn là biểu tượng của niềm vui mà trở thành phương tiện để tiễn biệt một mối tình đã lùi xa vào quá khứ. Toàn bộ bài hát là một dòng cảm xúc dồn nén giữa sự tiếc nuối và sự chấp nhận định mệnh thương đành thế mà thôi trong nỗi ngậm ngùi. Giai điệu chậm buồn kết hợp cùng lời ca giàu tính tự sự đã tạo nên một không gian âm nhạc đẫm nước mắt cho người nghe. Tác phẩm này mãi là một nốt trầm sâu lắng dành cho những tâm hồn đang dang dở và luôn khắc khoải về một thời vàng son đã mất. Đây chính là minh chứng cho tài năng của Trương Hoàng Xuân trong việc khai thác những góc khuất u tối và bi thương nhất của tình yêu đôi lứa.
1. Đàn lại bài ca xưa đi anh
Để thương duyên kiếp mình không thành
Để nghe chua xót từng đêm vắng
kỷ niệm theo tháng năm, âm thầm mơ tưởng hoài
2. Cung nhạc ngày xưa trao cho nhau
Cầm tay anh đầu
Ngờ đâu cung lỡ chùng tơ phím
Nhạt nhòa hương phấn bay thương đành thế là thôi
ĐK: Sao anh im lặng cuối đầu?
Đành quên câu hát đó rồi sao?
Xin cho em nghe một lần cuối
Ân tình của ngày xưa, một lần một lần thôi
3. Đàn lại bài ca xưa đi anh
Đàn lên cho nát lời ân tình
Đàn lên cho chết loài tim vỡ
mộng đầu tung cánh bay thương đành thế mà thôi
Đang tải bình luận...