
Tác giả: Hữu Ước
Thể hiện: Vân Khánh
Bài hát "Một câu hò sông Hương" của tác giả Hữu Ước là một khúc ca đậm chất miền Trung, mang theo vẻ đẹp trầm mặc và nỗi buồn man mác của mảnh đất cố đô. Hình ảnh đò đưa qua bến Vân Lâu cùng sự hiện diện của núi Ngự, sông Hương đã mở ra một không gian Huế thơ mộng nhưng cũng đầy ưu tư. Lời ca là cuộc đối đáp giao duyên giữa anh và em, nơi những câu hò tiếng hát vang lên để sẻ chia nỗi niềm và làm vơi bớt những nỗi buồn chia đôi. Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh cánh bèo phiêu dạt để ẩn dụ cho thân phận lênh đênh, định mệnh trôi dạt của người con gái giữa dòng đời. Những nhịp chèo mái nhì mái đẩy lững lờ trôi trên dòng nước không chỉ gợi lên nhịp sống êm đềm mà còn khơi gợi cảm giác bâng khuâng, xao xuyến. Nỗi lòng người con gái được khắc họa qua sự phân vân của cánh cò và cái nhìn ngẩn ngơ của thiên nhiên xứ Huế trước cảnh nước chảy hoa trôi. Dù cuộc đời có nhiều biến động và trắc trở, tình cảm dành cho Huế vẫn luôn đong đầy qua những tính từ thiết tha như thương, nhớ và đợi. Tiếng hò trên sông Hương trở thành sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa tâm hồn con người với vẻ đẹp vĩnh cửu của quê hương. Bài hát khép lại với lời nhắn nhủ chân tình "Huế ơi đừng buồn", thể hiện một tình yêu sâu nặng và niềm hy vọng vào sự bình yên cho mảnh đất này. Toàn bộ tác phẩm là một bức tranh thủy mặc bằng âm nhạc, tôn vinh vẻ đẹp dịu dàng và tâm hồn đa sầu đa cảm của con người xứ Huế.
Bài hát "Một câu hò sông Hương" của tác giả Hữu Ước là một khúc ca đậm chất miền Trung, mang theo vẻ đẹp trầm mặc và nỗi buồn man mác của mảnh đất cố đô. Hình ảnh đò đưa qua bến Vân Lâu cùng sự hiện diện của núi Ngự, sông Hương đã mở ra một không gian Huế thơ mộng nhưng cũng đầy ưu tư. Lời ca là cuộc đối đáp giao duyên giữa anh và em, nơi những câu hò tiếng hát vang lên để sẻ chia nỗi niềm và làm vơi bớt những nỗi buồn chia đôi. Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh cánh bèo phiêu dạt để ẩn dụ cho thân phận lênh đênh, định mệnh trôi dạt của người con gái giữa dòng đời. Những nhịp chèo mái nhì mái đẩy lững lờ trôi trên dòng nước không chỉ gợi lên nhịp sống êm đềm mà còn khơi gợi cảm giác bâng khuâng, xao xuyến. Nỗi lòng người con gái được khắc họa qua sự phân vân của cánh cò và cái nhìn ngẩn ngơ của thiên nhiên xứ Huế trước cảnh nước chảy hoa trôi. Dù cuộc đời có nhiều biến động và trắc trở, tình cảm dành cho Huế vẫn luôn đong đầy qua những tính từ thiết tha như thương, nhớ và đợi. Tiếng hò trên sông Hương trở thành sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa tâm hồn con người với vẻ đẹp vĩnh cửu của quê hương. Bài hát khép lại với lời nhắn nhủ chân tình "Huế ơi đừng buồn", thể hiện một tình yêu sâu nặng và niềm hy vọng vào sự bình yên cho mảnh đất này. Toàn bộ tác phẩm là một bức tranh thủy mặc bằng âm nhạc, tôn vinh vẻ đẹp dịu dàng và tâm hồn đa sầu đa cảm của con người xứ Huế.
Đò đưa qua bến Vân Lâu
Sông Hương núi Ngự Huế ơi
Huế ơi quê mình
Đò đưa bến phá Tam Giang
Anh hò em hát con đò nghiêng trôi
Anh hò em hát nỗi buồn chia đôi
Đời em như cánh bèo trôi
Cánh bèo phiêu dạt biết về nơi mô
Bèo trôi nước chảy bèo trôi
Sông Hương núi Ngự ngẩn ngơ
ngẩn ngơ đứng nhìn
Đời em như chiếc đò trôi
Mái nhì mái đẩy cánh cò phân vân
Mái nhì mái đẩy cho lòng bâng khuâng
Mái nhì mái đẩy câu hò lững lờ trôi
Đời em nước chảy bèo trôi
Huế thương, Huế nhớ, Huế ơi đừng buồn
Đang tải bình luận...