
Tác giả: Đạt G
Thể hiện: Đạt G - Du Uyên
Bài hát "Khó Vẽ Nụ Cười" của nhạc sĩ Đạt G là một bản ballad mang màu sắc tự sự đầy bi kịch về một tình yêu đơn phương và sự hy sinh thầm lặng. Lời bài hát mở đầu bằng lời thề nguyền son sắt của một người sẵn sàng chờ đợi đối phương dù biển cạn đá mòn hay qua bao nhiêu kiếp người đi chăng nữa. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh họa bức tranh người thương để diễn tả nỗi đau khi cố gắng gượng cười nhưng thực chất trái tim đang rỉ máu. Sự trớ trêu của nhân gian được khắc họa qua việc người mình thương chẳng thương mình trong khi những người không thương lại cứ đeo bám theo ta suốt cuộc đời. Hình ảnh cây già nua chờ ngày lìa xa cõi đời hay buổi chiều hoàng hôn nghẹn ngào đã tô đậm thêm không khí u uất và bế tắc của nhân vật chính. Dù nỗ lực họa thêm nụ cười trên nét môi nhưng dòng lệ rơi đã làm nhòe đi tất cả khiến mọi cố gắng trở nên vô vọng và đớn đau thấu tận tâm can. Nhân vật trong bài hát chọn cách kìm nén tiếng khóc vào bên trong vì biết rằng chẳng ai có thể thấu hiểu hết những phong ba bão táp mà mình đang phải gánh chịu. Càng cố gắng tỏ ra vui vẻ để đối phương yên lòng thì nỗi đau lại càng chồng chất và cao hơn cả bầu trời khi tuổi già dần ập đến cùng sự cô độc. Bài hát là một lời tự tình đầy xót xa về việc đánh mất bản thân trong một mối quan hệ không lối thoát nơi nụ cười trở thành thứ xa xỉ và khó vẽ nhất. Với giai điệu da diết và ca từ giàu tính hình tượng tác phẩm đã chạm đến góc khuất sâu kín của những tâm hồn đang chịu tổn thương trong tình yêu. Toàn bộ bài hát là một bức tranh tâm trạng u buồn về sự dằn vặt giữa việc buông bỏ và tiếp tục kiên trì với một giấc mơ tình ái vốn dĩ đã tàn phai.
Bài hát "Khó Vẽ Nụ Cười" của nhạc sĩ Đạt G là một bản ballad mang màu sắc tự sự đầy bi kịch về một tình yêu đơn phương và sự hy sinh thầm lặng. Lời bài hát mở đầu bằng lời thề nguyền son sắt của một người sẵn sàng chờ đợi đối phương dù biển cạn đá mòn hay qua bao nhiêu kiếp người đi chăng nữa. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh họa bức tranh người thương để diễn tả nỗi đau khi cố gắng gượng cười nhưng thực chất trái tim đang rỉ máu. Sự trớ trêu của nhân gian được khắc họa qua việc người mình thương chẳng thương mình trong khi những người không thương lại cứ đeo bám theo ta suốt cuộc đời. Hình ảnh cây già nua chờ ngày lìa xa cõi đời hay buổi chiều hoàng hôn nghẹn ngào đã tô đậm thêm không khí u uất và bế tắc của nhân vật chính. Dù nỗ lực họa thêm nụ cười trên nét môi nhưng dòng lệ rơi đã làm nhòe đi tất cả khiến mọi cố gắng trở nên vô vọng và đớn đau thấu tận tâm can. Nhân vật trong bài hát chọn cách kìm nén tiếng khóc vào bên trong vì biết rằng chẳng ai có thể thấu hiểu hết những phong ba bão táp mà mình đang phải gánh chịu. Càng cố gắng tỏ ra vui vẻ để đối phương yên lòng thì nỗi đau lại càng chồng chất và cao hơn cả bầu trời khi tuổi già dần ập đến cùng sự cô độc. Bài hát là một lời tự tình đầy xót xa về việc đánh mất bản thân trong một mối quan hệ không lối thoát nơi nụ cười trở thành thứ xa xỉ và khó vẽ nhất. Với giai điệu da diết và ca từ giàu tính hình tượng tác phẩm đã chạm đến góc khuất sâu kín của những tâm hồn đang chịu tổn thương trong tình yêu. Toàn bộ bài hát là một bức tranh tâm trạng u buồn về sự dằn vặt giữa việc buông bỏ và tiếp tục kiên trì với một giấc mơ tình ái vốn dĩ đã tàn phai.
Anh sẽ chờ em
Dù biển xanh kia có cạn khô
Dù qua thêm bao kiếp
Anh vẫn sẽ chờ
Nhân thế khổ đau
Tìm hoài sao không thấy nhau
Người thương chẳng thương mình
Còn người không thương cứ theo ta cả một đời
Cây đã già nua
Chờ ngày chết cách xa cõi đời
Chiều hoàng hôn buông xuống phía tây nghẹn ngào
Uống chén tình say
Hoạ người thương trong bức tranh
Hoạ ánh mắt anh buồn
Hoạ nụ cười thêm trên nét môi
Nhưng sao không được..
Nhiều lần em muốn anh vui mà thôi
Hoạ vào nét môi anh nở cười tươi
Dòng lệ rớt rơi phai màu
Nhoè đi nụ cười khi ấy
Lòng thì đau đớn trong anh khổ đau
Mà chẳng dám khóc đâu ai hiểu thấu
Vẫn hoạ thêm chiếc môi cười tiếp theo,
Đang tải bình luận...
Cây đã già nua
Chờ ngày chết cách xa cõi đời
Chiều hoàng hôn buông xuống phía tây nghẹn ngào
Lỡ chén tình say
Hoạ người thương trong bức tranh
Hoạ ánh mắt anh buồn
Hoạ nụ cười thêm trên nét môi
Nhưng sao chẳng thấy
Nhiều lần em muốn anh vui mà thôi
Hoạ vào nét môi anh nở cười tươi
Dòng lệ rớt rơi phai màu
Nhoè đi nụ cười khi ấy
Lòng thì đau đớn trông anh khổ đau
Mà chẳng dám khóc đâu ai hiểu thấu
Vẫn hoạ thêm chiếc môi cười tiếp theo
Nhưng đau thấu trời
Khóc thật nhiều,ngồi khóc thật nhiều
Khóc cho đời phong ba lắm đau mà chẳng nói ra
Đến khi già,buồn hết một đời
Đớn đau này của em sẽ cao hơn trời...
Nhiều lần em muốn anh vui mà thôi
Hoạ vào nét môi anh nở cười tươi
Dòng lệ rớt rơi phai màu
Nhoè đi nụ cười khi ấy
Lòng thì đau đớn trông anh khổ đau
Mà chẳng dám khóc đâu ai hiểu thấu
Vẫn hoạ thêm chiếc môi cười tiếp theo
Nhưng đau ai thấu ...