
Tác giả: Đỗ Phương
Thể hiện: Nguyễn Đình Tuấn Dũng
Ca khúc "Hà Nội còn Thu không em?" của nhạc sĩ Đỗ Phương là một bản tình ca đầy hoài niệm về mảnh đất ngàn năm văn hiến trong sự chuyển mình của thời gian. Bài hát mở đầu bằng tiếng hỏi thiết tha về mùa thu Hà Nội khi nhìn lá rơi bên ban công và những kỷ niệm xưa cũ hiện về cùng chiếc khăn ấm ngày đông. Những địa danh quen thuộc như phố Phái, Hồ Gươm xanh hay đường Cổ Ngư rêu phong hiện lên như những thước phim quay chậm về một thời đôi ta từng chung bước. Nỗi nhớ càng trở nên da diết khi tác giả lang thang trên phố đông, ngắm nhìn con sóng trào bên cầu Long Biên và hồi tưởng lại những mùa Noel rực rỡ ánh đèn. Hình ảnh hoa đào bay cuộn say tà áo mùa xuân hay phút giây chia xa tại sân ga đã khắc họa một tình yêu sâu nặng gắn liền với từng nhịp thở của phố phường. Sự đan xen giữa Hà Nội xưa với tiếng leeng keeng tàu điện và Hà Nội nay có Metro trên cao tạo nên một cảm giác xa xôi nhưng đầy trân trọng. Tác giả tự hỏi em giờ đang ở đâu khi Hồ Tây vẫn lộng gió nhưng bóng người thương đã chẳng còn kề bên trong những buổi chiều lộng gió. Câu hỏi Hà Nội còn thu không em cứ lặp đi lặp lại như một sự kiếm tìm những giá trị đơn sơ và thuần khiết giữa nhịp sống hối hả hiện đại. Từng giai điệu và lời ca như một lời tự sự buồn về một tình yêu đã say trong cơn mơ nhưng nay chỉ còn lại mình ta đơn độc. Tác phẩm đã chạm đến trái tim những người yêu Hà Nội bởi sự kết hợp tinh tế giữa vẻ đẹp thiên nhiên và những ký ức tình yêu không thể nào quên.
Ca khúc "Hà Nội còn Thu không em?" của nhạc sĩ Đỗ Phương là một bản tình ca đầy hoài niệm về mảnh đất ngàn năm văn hiến trong sự chuyển mình của thời gian. Bài hát mở đầu bằng tiếng hỏi thiết tha về mùa thu Hà Nội khi nhìn lá rơi bên ban công và những kỷ niệm xưa cũ hiện về cùng chiếc khăn ấm ngày đông. Những địa danh quen thuộc như phố Phái, Hồ Gươm xanh hay đường Cổ Ngư rêu phong hiện lên như những thước phim quay chậm về một thời đôi ta từng chung bước. Nỗi nhớ càng trở nên da diết khi tác giả lang thang trên phố đông, ngắm nhìn con sóng trào bên cầu Long Biên và hồi tưởng lại những mùa Noel rực rỡ ánh đèn. Hình ảnh hoa đào bay cuộn say tà áo mùa xuân hay phút giây chia xa tại sân ga đã khắc họa một tình yêu sâu nặng gắn liền với từng nhịp thở của phố phường. Sự đan xen giữa Hà Nội xưa với tiếng leeng keeng tàu điện và Hà Nội nay có Metro trên cao tạo nên một cảm giác xa xôi nhưng đầy trân trọng. Tác giả tự hỏi em giờ đang ở đâu khi Hồ Tây vẫn lộng gió nhưng bóng người thương đã chẳng còn kề bên trong những buổi chiều lộng gió. Câu hỏi Hà Nội còn thu không em cứ lặp đi lặp lại như một sự kiếm tìm những giá trị đơn sơ và thuần khiết giữa nhịp sống hối hả hiện đại. Từng giai điệu và lời ca như một lời tự sự buồn về một tình yêu đã say trong cơn mơ nhưng nay chỉ còn lại mình ta đơn độc. Tác phẩm đã chạm đến trái tim những người yêu Hà Nội bởi sự kết hợp tinh tế giữa vẻ đẹp thiên nhiên và những ký ức tình yêu không thể nào quên.
Intro: - - -
Hà Nội còn thu không em ơi
Ngắm lá rơi trên ban công lưng trời
Hà Nội ngày đông trôi qua nhanh
Tháng ngày xưa bịt bùng khăn ấm
Hà Nội mà ta chưa quên em
Gió heo may xôn xao gót chân mềm
Ngày nào mà con tim chơi vơi
Hà Nội còn thu không em ơi
Còn đâu miên man những mái nhà
Và những phố Phái ta từng qua
Hồ Gươm xanh hơn những giấc mơ
Cổ Ngư rêu phong lối em về
Mình ta lang thang trên phố đông
Làm sao bớt nhớ một dòng sông
Chiều lên Long Biên con sóng trào
Dường như nỗi nhớ chưa từng trao
Hàng nào mà đôi chân ta quen
Đưa đón em khi Noel lên đèn
Hàng nào mà khi xuân đang sang
Hoa đào bay cuộn say tà áo
Hàng nào mà anh đưa em đi
Đang tải bình luận...
Hàng nào mà anh buông câu thơ
Để rồi tình say trong cơn mơ
- - -
Hà Nội giờ Metro trên cao
Đã xa xôi tiếng leeng keeng thủa nào
Hà Nội giờ em đi chơi đâu
Đâu còn em Hồ Tây lộng gió
Hà Nội còn bao xa em ơi
Nối sông sâu non cao với núi rừng
Người về tìm trăm năm đơn sơ
Hà Nội còn thu không em ơi