
Tác giả: Hoàng Trọng Thụy
Thể hiện: Ngọc Lan
Bài hát mang tên "Em Về Nào Có Hay" của nhạc sĩ Hoàng Trọng Thụy là một bản nhạc đầy sầu muộn về những bước chân lẻ loi trên con đường tình chia lối. Qua hình ảnh em về giữa cỏ hoang thấp lối và thung lũng buồn tác giả đã vẽ nên một không gian u uẩn nơi tâm hồn người đi lẫn người ở lại đều héo hắt. Những chi tiết như bàn tay buốt giá hay đường khuya ướt bước thể hiện sự cô đơn tột cùng khi cơn mê cuối mùa đã đến lúc phải giã từ trong nuối tiếc. Nhân vật anh trong bài hát được khắc họa với sự rã rời và say mềm thể hiện nỗi đau đớn âm thầm mà người con gái dường như không hề hay biết. Từng lời ca vang lên như tiếng nhạc phai trong chiều mưa gợi nhắc về bờ môi cũ và đôi mắt biếc nay đã nhạt nhòa vì lệ cay. Sự đối lập giữa sự chờ mong mòn mỏi của người đàn ông và bước chân buồn tênh của người phụ nữ tạo nên một tấn bi kịch đầy xót xa. Ánh mắt buồn dâng mây cùng những dấu mòn xưa cũ là minh chứng cho một tình yêu dù đã tàn bóng nhưng vẫn còn vương vấn trong tim. Tác phẩm không chỉ là một lời chia tay mà còn là sự tự sự về định mệnh nghiệt ngã khi tình yêu chỉ còn lại những giọt lệ vương gót chân. Giai điệu trầm buồn cùng ca từ giàu sức gợi đã làm nổi bật lên vẻ đẹp của nỗi buồn trong sự chia ly đầy ám ảnh này. Cuối cùng bài hát để lại một dư âm nghẹn ngào về sự xa cách mà ở đó sự chờ đợi dường như đã trở thành vô nghĩa trước hiện thực phũ phàng.
Bài hát mang tên "Em Về Nào Có Hay" của nhạc sĩ Hoàng Trọng Thụy là một bản nhạc đầy sầu muộn về những bước chân lẻ loi trên con đường tình chia lối. Qua hình ảnh em về giữa cỏ hoang thấp lối và thung lũng buồn tác giả đã vẽ nên một không gian u uẩn nơi tâm hồn người đi lẫn người ở lại đều héo hắt. Những chi tiết như bàn tay buốt giá hay đường khuya ướt bước thể hiện sự cô đơn tột cùng khi cơn mê cuối mùa đã đến lúc phải giã từ trong nuối tiếc. Nhân vật anh trong bài hát được khắc họa với sự rã rời và say mềm thể hiện nỗi đau đớn âm thầm mà người con gái dường như không hề hay biết. Từng lời ca vang lên như tiếng nhạc phai trong chiều mưa gợi nhắc về bờ môi cũ và đôi mắt biếc nay đã nhạt nhòa vì lệ cay. Sự đối lập giữa sự chờ mong mòn mỏi của người đàn ông và bước chân buồn tênh của người phụ nữ tạo nên một tấn bi kịch đầy xót xa. Ánh mắt buồn dâng mây cùng những dấu mòn xưa cũ là minh chứng cho một tình yêu dù đã tàn bóng nhưng vẫn còn vương vấn trong tim. Tác phẩm không chỉ là một lời chia tay mà còn là sự tự sự về định mệnh nghiệt ngã khi tình yêu chỉ còn lại những giọt lệ vương gót chân. Giai điệu trầm buồn cùng ca từ giàu sức gợi đã làm nổi bật lên vẻ đẹp của nỗi buồn trong sự chia ly đầy ám ảnh này. Cuối cùng bài hát để lại một dư âm nghẹn ngào về sự xa cách mà ở đó sự chờ đợi dường như đã trở thành vô nghĩa trước hiện thực phũ phàng.
Em đi về cỏ hoang thấp lối
Môi ướt mềm chìm thung lung buồn
Em đi về nghe nắng đổi thay
Từng đôi chân cọ đôi tay
Em đi về lòng ai héo hắt
Xưa mắt buồn đôi tay vẫy gọi
Em đi về anh chết nào hay
Đôi mắt biếc nhạt mi cay
Em đi về đường khuya ướt bước
Bàn chân ai thương theo dấu mòn
Em đi về anh có nào hay
Anh rã rời say
Chiều mưa rơi em còn
nghe tiếng nhạc phai
Em còn thương tiếc bờ môi
Em về cho bóng anh tàn
Một mình buổi chiều
còn vương mắt xanh
Trong tim em xót xa đầy
Giọt lệ nào vương gót chân
Em về lê bước buồn tênh
Em ngồi che dấu quạnh hiu
Em đi về bàn tay buốt giá
Thôi giã từ cơn mê cuối mùa
Em đi về anh vẫn chờ đây
Đang tải bình luận...
Mang ánh mắt buồn dâng mây
Em đi về còn nhiều nuối tiếc
Chờ mong ai thương theo dấu mòn
Em đi về em có nào hay
Anh rã rời say