
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Thái Hòa
Ca khúc "Em còn nhớ hay em đã quên" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản tình ca đầy hoài niệm về Sài Gòn và những ký ức dịu dàng của một thời đã qua. Lời bài hát mở ra một không gian kỷ niệm với những cơn mưa nắng thất thường, những con phố quen thuộc từng in dấu chân người và vòm lá me xanh ngắt che chở mỗi sớm mai. Tác giả khéo léo đan xen hình ảnh thiên nhiên và nhịp sống đời thường như tiếng gà trưa, mâm cơm gia đình hay những chuyến ngựa thồ ngoại ô xa vắng để khơi gợi nỗi nhớ. Qua từng câu hỏi tu từ, người nghe cảm nhận được một tấm lòng thủy chung khi khẳng định rằng dù người xưa đã ra đi thì quê nhà vẫn thế, vẫn còn đó tiếng mẹ ru và những ước mơ lấp lánh. Thành phố trong nhạc Trịnh hiện lên vừa thơ mộng với những chiều ngợp gió vàng hoa như gấm, vừa gần gũi với ly chè thơm và tiếng chào hỏi thân quen của bạn bè. Những hình ảnh đặc trưng như bóng dừa, câu hò và con đò chở nắng mưa được nhắc đến như một phần máu thịt của tâm hồn Việt Nam luôn hiện hữu trong lòng người xa xứ. Giai điệu trầm buồn cùng ca từ sâu sắc đã biến tác phẩm trở thành một tiếng lòng chung cho bất cứ ai từng gắn bó với mảnh đất này. Bài hát không chỉ là lời nhắc nhở về quá khứ mà còn là sợi dây kết nối tình cảm bền chặt giữa con người với quê hương nguồn cội. Sức sống mãnh liệt của ca khúc nằm ở sự chân thành và vẻ đẹp vĩnh cửu của những điều giản dị nhất trong cuộc sống hằng ngày.
Ca khúc "Em còn nhớ hay em đã quên" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một bản tình ca đầy hoài niệm về Sài Gòn và những ký ức dịu dàng của một thời đã qua. Lời bài hát mở ra một không gian kỷ niệm với những cơn mưa nắng thất thường, những con phố quen thuộc từng in dấu chân người và vòm lá me xanh ngắt che chở mỗi sớm mai. Tác giả khéo léo đan xen hình ảnh thiên nhiên và nhịp sống đời thường như tiếng gà trưa, mâm cơm gia đình hay những chuyến ngựa thồ ngoại ô xa vắng để khơi gợi nỗi nhớ. Qua từng câu hỏi tu từ, người nghe cảm nhận được một tấm lòng thủy chung khi khẳng định rằng dù người xưa đã ra đi thì quê nhà vẫn thế, vẫn còn đó tiếng mẹ ru và những ước mơ lấp lánh. Thành phố trong nhạc Trịnh hiện lên vừa thơ mộng với những chiều ngợp gió vàng hoa như gấm, vừa gần gũi với ly chè thơm và tiếng chào hỏi thân quen của bạn bè. Những hình ảnh đặc trưng như bóng dừa, câu hò và con đò chở nắng mưa được nhắc đến như một phần máu thịt của tâm hồn Việt Nam luôn hiện hữu trong lòng người xa xứ. Giai điệu trầm buồn cùng ca từ sâu sắc đã biến tác phẩm trở thành một tiếng lòng chung cho bất cứ ai từng gắn bó với mảnh đất này. Bài hát không chỉ là lời nhắc nhở về quá khứ mà còn là sợi dây kết nối tình cảm bền chặt giữa con người với quê hương nguồn cội. Sức sống mãnh liệt của ca khúc nằm ở sự chân thành và vẻ đẹp vĩnh cửu của những điều giản dị nhất trong cuộc sống hằng ngày.
1. Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm
Có hai mùa vẫn đi về
Có con đường nằm nghe nắng mưa
Em ra đi nơi này vẫn thế
Lá vẫn xanh trên con đường nhỏ
Vườn xưa vẫn có tiếng mẹ ru
Có tiếng em thơ
Có chút nắng trong tiếng gà trưa
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ đường dài qua cầu lại nối
Nhớ những con kênh nối hai dòng sông
Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng
Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Trong lòng phố mưa đêm trói chân
Dưới hiên nhà nước dâng tràn
Phố bỗng là dòng sông uốn quanh
Đang tải bình luận...
2. Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều ngợp gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Khi chiều xuống bên sông nước lên
Én nô đùa giữa phố nhà
Có nắng vàng lạc trên lối đi
Em ra đi nơi này vẫn thế
Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những ước mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Quê nhà đó bao năm có em
Có bóng dừa có câu hò
Có con đò chở mưa nắng đi
* Em còn nhớ hay em đã quên ?