
Tác giả: Phúc Chinh
Thể hiện: Phúc Chinh
Bài -Đông Mang- của Phúc Chinh là một bài hát đầy nỗi buồn, nói về tình yêu tan vỡ và nỗi đau không thể quên. Lời bài hát thể hiện sự day dứt khi tình yêu đã kết thúc, với những câu như "Tình ái là thứ đào sâu sầu đau sau những cô đơn" và "Tình sầu mang đau thương, tình thường mang đau sâu". Những hình ảnh như "màn sương đêm vây" và "càng say thêm đau lòng đây thêm sâu" phản ánh sự buồn bã, lạc lối trong cảm xúc sau khi mất đi người yêu. Bài hát cũng đề cập đến sự vô vọng trong việc quên đi người mình yêu, với câu "Tình lỡ chết trong nhau, người ngỡ đã quên mau, thế nhưng có quên được đâu."
Bài *Đông Mang* của Phúc Chinh là một bài hát đầy nỗi buồn, nói về tình yêu tan vỡ và nỗi đau không thể quên. Lời bài hát thể hiện sự day dứt khi tình yêu đã kết thúc, với những câu như "Tình ái là thứ đào sâu sầu đau sau những cô đơn" và "Tình sầu mang đau thương, tình thường mang đau sâu". Những hình ảnh như "màn sương đêm vây" và "càng say thêm đau lòng đây thêm sâu" phản ánh sự buồn bã, lạc lối trong cảm xúc sau khi mất đi người yêu. Bài hát cũng đề cập đến sự vô vọng trong việc quên đi người mình yêu, với câu "Tình lỡ chết trong nhau, người ngỡ đã quên mau, thế nhưng có quên được đâu."
Một chiều mưa sang đông em hoài mong sang đưa rời phố xá thích qua đồi xanh
Thuở ngày xưa đang mong tình nồng sông mang đưa anh chỉ muốn xích ta thành đôi.
Rồi màn sương đêm vây một mình vương đêm say từng cơn sóng xô những cơn đau
Tình ái là thứ đào sâu sầu đau sau những cô đơn.
Ký ức vẫn tô đậm thấm đẫm vô tận đang vây vang đây tàn cháy
Càng say thêm đau lòng đây thêm sâu ngày thay đêm sao cứ vẫn vơi đầy
Dành một đời một lòng đổi lấy đẩy lối cho em
Tầm đông mang pha sương phương xa đang mong cho em thôi gió rét đến vậy.
Được chết trong tình yêu là đang sống trong tình yêu thế nhưng mất đi người yêu
Tình lỡ chết trong nhau người ngỡ đã quên mau thế nhưng có quên được đâu
Tình sầu mang đau thương tình thường mang đau sâu hỏi nhân thế ai thấu không đau
Tình ái là thứ trần gian thường buông dâng tràn buồn thương.
Đang tải bình luận...