
Tác giả: Minh Vy
Thể hiện: Cẩm Ly Dương - Ngọc Thái
Đò Qua Bến Sông của nhạc sĩ Minh Vy là một bản dân ca trữ tình đượm buồn, mượn hình ảnh con đò và dòng sông để diễn tả nỗi lòng tan nát của một người bị phụ tình. Bài hát mở đầu bằng tiếng sóng vỗ như nhịp đập thổn thức của một trái tim đang mong ngóng người thương, nhưng thực tại phũ phàng hiện ra khi con đò qua sông giờ đây lại chở theo chuyện mai mối cưới xin. Sự quên lãng của người con gái để lại một kẻ chờ mong đơn độc, khiến tình yêu trở nên lẻ loi giữa buổi hoàng hôn vàng võ. Tác giả khéo léo sử dụng những hình ảnh quen thuộc của làng quê như khóm tre, vầng trăng thề để làm tăng thêm sức nặng của nỗi sầu thương; ánh trăng vốn dĩ lãng mạn giờ đây cũng trở nên âm thầm trĩu nặng soi bóng một cuộc tình dở dang. Hình ảnh dòng sông bên lở bên bồi được dùng như một ẩn dụ đắt giá cho sự chia cách định mệnh: nếu ngày xưa đôi bạn trẻ cùng nắng mưa, thề bồi không cách biệt thì nay khoảng cách giữa hai bờ sông đã trở thành vực thẳm ngăn cách tâm hồn. Dù về mặt địa lý bên kia bên này có vẻ gần gũi, nhưng trong tình cảm lại xa tận chân trời. Phần điệp khúc vang lên như một tiếng than đầy ai oán, diễn tả nỗi đau quặn thắt chín sông khi phải nhìn người mình yêu sang ngang. Câu kết Bên lở mình tôi, em ở bên bồi không chỉ nói về vị trí địa lý mà còn xoáy sâu vào sự đối lập giữa hạnh phúc của người ra đi và nỗi cô quạnh của người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ trầm mặc, bi thiết, chạm đến trái tim người nghe bởi sự chân thành và nỗi buồn man mác của những kỷ niệm tuổi thơ không thắng nổi sự đổi thay của lòng người.
Đò Qua Bến Sông của nhạc sĩ Minh Vy là một bản dân ca trữ tình đượm buồn, mượn hình ảnh con đò và dòng sông để diễn tả nỗi lòng tan nát của một người bị phụ tình. Bài hát mở đầu bằng tiếng sóng vỗ như nhịp đập thổn thức của một trái tim đang mong ngóng người thương, nhưng thực tại phũ phàng hiện ra khi con đò qua sông giờ đây lại chở theo chuyện mai mối cưới xin. Sự quên lãng của người con gái để lại một kẻ chờ mong đơn độc, khiến tình yêu trở nên lẻ loi giữa buổi hoàng hôn vàng võ. Tác giả khéo léo sử dụng những hình ảnh quen thuộc của làng quê như khóm tre, vầng trăng thề để làm tăng thêm sức nặng của nỗi sầu thương; ánh trăng vốn dĩ lãng mạn giờ đây cũng trở nên âm thầm trĩu nặng soi bóng một cuộc tình dở dang. Hình ảnh dòng sông bên lở bên bồi được dùng như một ẩn dụ đắt giá cho sự chia cách định mệnh: nếu ngày xưa đôi bạn trẻ cùng nắng mưa, thề bồi không cách biệt thì nay khoảng cách giữa hai bờ sông đã trở thành vực thẳm ngăn cách tâm hồn. Dù về mặt địa lý bên kia bên này có vẻ gần gũi, nhưng trong tình cảm lại xa tận chân trời. Phần điệp khúc vang lên như một tiếng than đầy ai oán, diễn tả nỗi đau quặn thắt chín sông khi phải nhìn người mình yêu sang ngang. Câu kết Bên lở mình tôi, em ở bên bồi không chỉ nói về vị trí địa lý mà còn xoáy sâu vào sự đối lập giữa hạnh phúc của người ra đi và nỗi cô quạnh của người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ trầm mặc, bi thiết, chạm đến trái tim người nghe bởi sự chân thành và nỗi buồn man mác của những kỷ niệm tuổi thơ không thắng nổi sự đổi thay của lòng người.
1. Đò qua bến sông, sóng vỗ tình tôi
Có nhớ người thương đang đợi chờ đò qua đón đưa
Đò qua bến sông, mai mối cưới xin
Em đã quên rồi quên rồi có kẻ chờ mong
2. Tình tôi lẻ loi cứ ngắm hoàng hôn
Tiếng cung buồn kêu như nặng lòng tình tôi nỉ non
Vầng trăng đã lên, soi bóng khóm tre
Sao ánh trăng thề âm thầm trĩu nặng sầu thương
3. Đò qua bến sông chia tình tôi bên lở bên bồi
Tôi nhớ tôi thương, thương một người cùng tôi nắng mưa
Ngày xưa bé thơ câu thề không chia cách đôi bờ
Bên kia bên này bây giờ tuy gần mà xa
ĐK: Ai sẽ chờ mong, ai lỡ thương rồi
Cách nửa dòng sông sao nghe lòng quặng đau chín sông
Bên lở mình tôi, em ở bên bồi
Bên lở bên bồi, người ơi đò qua bến sông
Đang tải bình luận...