
Tác giả: Trúc Phương
Thể hiện: Thanh Phong - Phương Hồng Quế
Đò Chiều của Trúc Phương là một ca khúc nhạc xưa đậm chất trữ tình và tự sự, vẽ nên bức tranh buồn man mác của bến sông chiều nơi cô thôn nữ chèo đò vô tình gửi trọn ánh nhìn và con tim cho người lính viễn xứ, ca từ mộc mạc nhưng giàu hình ảnh đã khắc họa tinh tế sự rung động đầu đời trong khoảnh khắc chia xa, nỗi nhớ âm thầm theo năm tháng và niềm chờ đợi lặng lẽ giữa khung cảnh sông nước tiêu điều, để rồi khi người đi trở về sau phong sương, tình yêu giản dị ấy được đền đáp bằng ngày đoàn viên ấm áp, bài hát không chỉ kể một chuyện tình bên bến đò mà còn gợi lên vẻ đẹp nhân hậu của sự thủy chung, hy vọng và niềm tin vào những kết thúc dịu dàng sau bao cách trở của phận người.
Đò Chiều của Trúc Phương là một ca khúc nhạc xưa đậm chất trữ tình và tự sự, vẽ nên bức tranh buồn man mác của bến sông chiều nơi cô thôn nữ chèo đò vô tình gửi trọn ánh nhìn và con tim cho người lính viễn xứ, ca từ mộc mạc nhưng giàu hình ảnh đã khắc họa tinh tế sự rung động đầu đời trong khoảnh khắc chia xa, nỗi nhớ âm thầm theo năm tháng và niềm chờ đợi lặng lẽ giữa khung cảnh sông nước tiêu điều, để rồi khi người đi trở về sau phong sương, tình yêu giản dị ấy được đền đáp bằng ngày đoàn viên ấm áp, bài hát không chỉ kể một chuyện tình bên bến đò mà còn gợi lên vẻ đẹp nhân hậu của sự thủy chung, hy vọng và niềm tin vào những kết thúc dịu dàng sau bao cách trở của phận người.
Một ngày nào trên bến cô liêu
Xóm bên sông tiêu điều buồn hắt hiu mây chiều
Đò của người thôn nữ chờ đưa người viễn xứ
Đi muôn nơi xa xôi xây hướng cuộc đời
Rộn ràng lòng cô gái đôi mươi
Thắm trên môi nụ cười nhìn toán quân qua rồi
Chợt thấy lòng lưu luyến và tâm hồn xao xuyến
Trông anh trai phong sương em thấy mà thương
Ai biết ai hay mắt đợi mắt chờ
Nhớ anh nhớ từ dạo ấy biên cương xa xôi
Người em thương biết chăng thôn nữ chèo đò
Chiều nào đầu tiên đã yêu
Người đi tha phương con đò chiều nay
Tơ vương mang nhiều tình thương
Sương rơi mong manh bến sông em vắng lạnh
Tiếng ai ru lướt nhanh đêm đêm mong anh với trọn ý lành
Rồi chiều nào nắng tắt trên đê
Toán quân xưa trở về màu chiến y phai rồi
Đang tải bình luận...
Đôi tay vun muôn hoa hoa sắc cộng hoà
Và chiều nay trên bến cô liêu
Bớt hoang sơ tiêu điều giọng hát vui sông chiều
Tình của người thôn nữ vừa trao người viễn xứ
Trên sông xưa mênh mông đôi bóng đẹp đôi