
Đèn khuya
Thể hiện: Duy Khánh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc "Đèn khuya" của nhạc sĩ Lam Phương là một bản tình quê và lòng hiếu thảo sâu sắc, kể về nỗi lòng của người con xa nhà giữa đêm mưa lạnh lẽo. Hình ảnh ánh đèn khuya hiu hắt và tiếng mưa rơi đã khơi gợi những kỷ niệm về người mẹ hiền với đôi tay run run và ánh mắt dịu hiền đầy bao dung. Tác giả khéo léo đan xen lời mẹ dạy về sự kiên trì khi "trắng tay" giữa vạn nẻo đời, tạo nên một điểm tựa tinh thần vững chãi cho những kiếp người bôn ba. Nỗi buồn trong bài hát không chỉ là sự cô đơn cá nhân mà còn là niềm khao khát cháy bỏng được quay về bến đỗ bình yên của thời ấu thơ. Những câu hỏi tu từ và lời gọi "Mẹ ơi" thiết tha làm tăng thêm vẻ quạnh hiu, cô liêu của nhân vật chính trên con đường đời độc hành. Giai điệu trữ tình chậm rãi giúp truyền tải trọn vẹn sự xót xa và lòng biết ơn vô hạn dành cho đấng sinh thành đã hy sinh cả cuộc đời. Kết thúc bài hát bằng bóng hình cô độc dưới đèn khuya, Lam Phương đã chạm đến sợi dây cảm xúc thiêng liêng nhất về tình mẫu tử trong lòng mỗi người nghe.
LỜI BÀI HÁT
1. Không biết đêm nay vì sao tôi buồn
Buồn vì trời mưa hay bão trong tim
Đã mấy thu qua tôi vẫn đi tìm
Để rồi buồn ơi ! nghe tiếng mưa đêm.
2. Khi bước chân đi lần trong cuộc đời
Lời mẹ hiền ru còn nhớ khôn nguôi
Khi lớn con đi trên vạn nẻo đời
Đừng buồn khi lúc tay còn trắng tay.
ĐK:
Mưa ơi ! Mưa ơi ! Còn nhớ thương hoài
Nhớ khi mẹ lo sớm chiều
Nhớ nụ cười khi nâng niu
Đôi tay run run ánh mắt dịu hiền
Biết tìm lại chốn nào
Mẹ ơi biết chăng
Đêm về quạnh hiu.
3. Nghe tiếng mưa rơi mà nhớ thương nhiều
Đường về đèn khuya in bóng cô liêu
Ai biết đêm nay tôi vẫn mong chờ
Tìm lại những phút vui ngày ấu thơ.