
Tác giả: Hoàng Thông
Thể hiện: Hoàng Thông
Bài hát "Đêm đông nhớ người xa" của nhạc sĩ Hoàng Thông là một bản tình ca mang đậm nỗi sầu muộn và sự hoài niệm về một mối tình dở dang trong không gian giá lạnh của mùa đông. Hình ảnh cơn mưa đêm rơi trên phố vắng cùng những giọt sầu đẫm trong tâm hồn đã khắc họa thành công sự đơn độc và hoang vắng của một người đang mải miết đi tìm bóng hình cũ. Nhân vật chính bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc người yêu ra đi vào một mùa đông năm nào, để lại những phút giây êm đềm giờ chỉ còn là kỷ niệm xa xăm. Dù bao năm tháng đã trôi qua, anh vẫn âm thầm đợi chờ và gửi gắm những tâm tư, hoài mong vào từng câu hát u sầu khi cái lạnh tái tê của mùa đông ùa về. Những lời hứa năm xưa về một tình yêu không nhạt phai dù đời bao giông tố vẫn vang vọng đâu đây như một vết cắt vào lòng người ở lại. Trong cơn mưa, bàn tay nắm chặt bàn tay ngày ấy trở thành biểu tượng của sự gắn kết mà nay chỉ còn là sự ngăn cách nghìn trùng. Tác giả đã mượn mây gió để gửi gắm nỗi niềm và lời yêu thương chân thành đến người phương xa với hy vọng vơi bớt đi sự trống trải. Tiếng đàn buông lơi hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một bản nhạc tình đầy xót xa cho những tâm hồn chung thủy nhưng lỡ làng duyên số. Kết thúc bài hát là tiếng gọi người xưa vô vọng trong đêm tối, khẳng định một nỗi nhớ vô vàn không thể khỏa lấp khi mùa đông sang. Tác phẩm đã chạm đến trái tim người nghe bằng sự chân thành trong cảm xúc và vẻ đẹp trầm mặc của một tình yêu sắt son qua thời gian.
Bài hát "Đêm đông nhớ người xa" của nhạc sĩ Hoàng Thông là một bản tình ca mang đậm nỗi sầu muộn và sự hoài niệm về một mối tình dở dang trong không gian giá lạnh của mùa đông. Hình ảnh cơn mưa đêm rơi trên phố vắng cùng những giọt sầu đẫm trong tâm hồn đã khắc họa thành công sự đơn độc và hoang vắng của một người đang mải miết đi tìm bóng hình cũ. Nhân vật chính bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc người yêu ra đi vào một mùa đông năm nào, để lại những phút giây êm đềm giờ chỉ còn là kỷ niệm xa xăm. Dù bao năm tháng đã trôi qua, anh vẫn âm thầm đợi chờ và gửi gắm những tâm tư, hoài mong vào từng câu hát u sầu khi cái lạnh tái tê của mùa đông ùa về. Những lời hứa năm xưa về một tình yêu không nhạt phai dù đời bao giông tố vẫn vang vọng đâu đây như một vết cắt vào lòng người ở lại. Trong cơn mưa, bàn tay nắm chặt bàn tay ngày ấy trở thành biểu tượng của sự gắn kết mà nay chỉ còn là sự ngăn cách nghìn trùng. Tác giả đã mượn mây gió để gửi gắm nỗi niềm và lời yêu thương chân thành đến người phương xa với hy vọng vơi bớt đi sự trống trải. Tiếng đàn buông lơi hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một bản nhạc tình đầy xót xa cho những tâm hồn chung thủy nhưng lỡ làng duyên số. Kết thúc bài hát là tiếng gọi người xưa vô vọng trong đêm tối, khẳng định một nỗi nhớ vô vàn không thể khỏa lấp khi mùa đông sang. Tác phẩm đã chạm đến trái tim người nghe bằng sự chân thành trong cảm xúc và vẻ đẹp trầm mặc của một tình yêu sắt son qua thời gian.
1. Cơn mưa mùa đông về trên phố vắng
Bâng khuâng nhìn mưa lòng nghe hoang vắng
Giot mưa rơi rớt trên cung đàn
Giọt sầu rơi đẫm trong tâm hồn
Mùa đông sang , mưa thâu đêm buồn ơi tái tê
2. Bao năm chờ em người đâu không thấy
Khi xưa người đi vào mùa đông ấy
Giờ còn đâu phút giây êm đềm
Một mình ta vẫn luôn âm thầm
Đợi trông ai , buồn ngân lên khúc ca u sầu
ĐK : Còn vẳng đâu đây , câu yêu thương người tha thiết trao
Lời hứa năm xưa , trong cơn mưa tay nắm bàn tay
Hứa sẽ về dù bao ngăn cách , dẫu mai này đời bao giông tố,
vẫn không làm nhạt phai đi mối duyên tình ta
3. Tâm tư gửi Dm] em người nơi xa ấy
Bao nhiêu hoài mong vào trong câu hát
Gửi vào mây gió những nỗi niềm
Lời tình yêu mỗi khi đông về
Đang tải bình luận...