
Tác giả: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Khánh Ly
“Dấu chân địa đàng” của Trịnh Công Sơn là một ca khúc trữ tình – triết lý thấm đẫm chất siêu thực, nơi ca từ như những mảnh ghép mơ hồ của gió mây, đêm tối, lời ca và thân phận con người hòa quyện thành hành trình tìm kiếm ý nghĩa sống giữa vô thường, bài hát không kể một câu chuyện cụ thể mà dẫn dắt người nghe đi qua những lớp cảm xúc bàng hoàng, mệt mỏi, rồi lắng lại trong khát vọng được ru ngủ, được yêu thương và được chạm đến “địa đàng” như một miền an trú tinh thần, qua đó gửi gắm thông điệp sâu sắc về nỗi đau, sự thức tỉnh và dấu chân mong manh mà con người để lại trên cõi đời đầy biến động.
“Dấu chân địa đàng” của Trịnh Công Sơn là một ca khúc trữ tình – triết lý thấm đẫm chất siêu thực, nơi ca từ như những mảnh ghép mơ hồ của gió mây, đêm tối, lời ca và thân phận con người hòa quyện thành hành trình tìm kiếm ý nghĩa sống giữa vô thường, bài hát không kể một câu chuyện cụ thể mà dẫn dắt người nghe đi qua những lớp cảm xúc bàng hoàng, mệt mỏi, rồi lắng lại trong khát vọng được ru ngủ, được yêu thương và được chạm đến “địa đàng” như một miền an trú tinh thần, qua đó gửi gắm thông điệp sâu sắc về nỗi đau, sự thức tỉnh và dấu chân mong manh mà con người để lại trên cõi đời đầy biến động.
1. Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá, loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mấy miền, trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
2. Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca Dạ Lan như ngại ngùng
Vùng u tối, loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngõ đêm hồng, ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
ĐK; Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Từ mưa gió vào từ trong đá xưa đến bây giờ
Mắt đã mù tóc xanh đen vần trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu, lời ca đau trên cao
3. Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Đang tải bình luận...