
Đà Lạt còn mưa không em
Tác giả: Đang cập nhật
Thể hiện: Tro Music
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc Thương Thì Thôi là một bản phối cảm xúc đầy da diết, được chắp bút bởi hai tác giả Huy Dũng và Poorboy, mang đến một không gian âm nhạc tĩnh lặng nhưng chứa đựng bão lòng. Ngay từ những câu hát đầu tiên, bài hát đã mở ra một khung cảnh chia ly đầy tiếc nuối khi nhân vật chính phải đối diện với thực tại rằng người mình yêu đã chọn rời xa để tìm kiếm niềm vui mới. Những cụm từ như chuyện mình không may hay duyên lỡ vụt bay không chỉ là sự giải thích cho một cuộc tình tan vỡ, mà còn thể hiện sự bất lực tột cùng trước định mệnh nghiệt ngã. Nỗi đau trong bài hát được khắc họa theo thời gian, từ lúc nặng lòng nhớ về những tháng năm gắn bó cho đến khi thực tại khiến khóe mi chợt cay vì cô đơn. Hình ảnh những giọt nước mắt rơi âm thầm theo nỗi đau đêm dài kết hợp cùng tiếng thở than dưới cơn mưa da diết đã tạo nên một bức tranh tâm trạng đầy ám ảnh và u tối. Tác giả đã khéo léo đan xen hình ảnh con phố quen thuộc giờ đây chỉ còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm vỡ nát, làm tăng thêm sự tương phản giữa quá khứ nồng nàn và hiện tại trống trải. Sự tàn nhẫn của thời gian được nhắc đến như một thế lực ngăn cách, biến người từng thương nhất trở thành một người ở nơi xa xôi chẳng thể với tới. Điểm nhấn của ca khúc nằm ở sự bàng hoàng khi nhận ra đằng sau những câu hứa hẹn từng tin tưởng lại là những lời nói dối ngút trời, phơi bày sự rạn nứt niềm tin không thể cứu vãn. Cụm từ chủ đề Thương thì thôi vang lên như một lời tự nhủ cay đắng, một sự buông bỏ đầy nghẹn ngào khi chứng kiến người mình từng thương nay đã có bàn tay khác nắm chặt. Trong khi đối phương đã tìm thấy sự êm đềm bên bến đỗ mới, nhân vật chính vẫn loay hoay trong sự chênh vênh và cảm giác bị gạt bỏ hoàn toàn khỏi cuộc đời người cũ. Dù mang trong mình nỗi đau bị phản bội hoặc bỏ rơi, bài hát vẫn thể hiện một tinh thần cao thượng khi gửi gắm lời cầu mong bình yên và hạnh phúc ngọt ngào cho người ra đi. Lời nhắn nhủ sau cùng về việc hãy thương bản thân mình với người sau như một nốt lặng đầy nhân văn, khép lại một câu chuyện tình buồn bằng sự bao dung và chấp nhận. Toàn bộ lời ca là một dòng chảy tâm lý phức tạp, từ sự dằn vặt, trách móc đến sự thấu hiểu và cuối cùng là lời chào tạm biệt đầy xót xa cho một mối duyên không thành. Qua sự thể hiện của Huy Dũng và Poorboy, bài hát đã trở thành tiếng lòng chung cho những tâm hồn đang phải học cách chữa lành sau những tổn thương sâu sắc của tình yêu.
Ca khúc Thương Thì Thôi là một bản phối cảm xúc đầy da diết, được chắp bút bởi hai tác giả Huy Dũng và Poorboy, mang đến một không gian âm nhạc tĩnh lặng nhưng chứa đựng bão lòng. Ngay từ những câu hát đầu tiên, bài hát đã mở ra một khung cảnh chia ly đầy tiếc nuối khi nhân vật chính phải đối diện với thực tại rằng người mình yêu đã chọn rời xa để tìm kiếm niềm vui mới. Những cụm từ như chuyện mình không may hay duyên lỡ vụt bay không chỉ là sự giải thích cho một cuộc tình tan vỡ, mà còn thể hiện sự bất lực tột cùng trước định mệnh nghiệt ngã. Nỗi đau trong bài hát được khắc họa theo thời gian, từ lúc nặng lòng nhớ về những tháng năm gắn bó cho đến khi thực tại khiến khóe mi chợt cay vì cô đơn. Hình ảnh những giọt nước mắt rơi âm thầm theo nỗi đau đêm dài kết hợp cùng tiếng thở than dưới cơn mưa da diết đã tạo nên một bức tranh tâm trạng đầy ám ảnh và u tối. Tác giả đã khéo léo đan xen hình ảnh con phố quen thuộc giờ đây chỉ còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm vỡ nát, làm tăng thêm sự tương phản giữa quá khứ nồng nàn và hiện tại trống trải. Sự tàn nhẫn của thời gian được nhắc đến như một thế lực ngăn cách, biến người từng thương nhất trở thành một người ở nơi xa xôi chẳng thể với tới. Điểm nhấn của ca khúc nằm ở sự bàng hoàng khi nhận ra đằng sau những câu hứa hẹn từng tin tưởng lại là những lời nói dối ngút trời, phơi bày sự rạn nứt niềm tin không thể cứu vãn. Cụm từ chủ đề Thương thì thôi vang lên như một lời tự nhủ cay đắng, một sự buông bỏ đầy nghẹn ngào khi chứng kiến người mình từng thương nay đã có bàn tay khác nắm chặt. Trong khi đối phương đã tìm thấy sự êm đềm bên bến đỗ mới, nhân vật chính vẫn loay hoay trong sự chênh vênh và cảm giác bị gạt bỏ hoàn toàn khỏi cuộc đời người cũ. Dù mang trong mình nỗi đau bị phản bội hoặc bỏ rơi, bài hát vẫn thể hiện một tinh thần cao thượng khi gửi gắm lời cầu mong bình yên và hạnh phúc ngọt ngào cho người ra đi. Lời nhắn nhủ sau cùng về việc hãy thương bản thân mình với người sau như một nốt lặng đầy nhân văn, khép lại một câu chuyện tình buồn bằng sự bao dung và chấp nhận. Toàn bộ lời ca là một dòng chảy tâm lý phức tạp, từ sự dằn vặt, trách móc đến sự thấu hiểu và cuối cùng là lời chào tạm biệt đầy xót xa cho một mối duyên không thành. Qua sự thể hiện của Huy Dũng và Poorboy, bài hát đã trở thành tiếng lòng chung cho những tâm hồn đang phải học cách chữa lành sau những tổn thương sâu sắc của tình yêu.
LỜI BÀI HÁT
Đà lạt hôm nay còn mưa không em
Anh nơi xa lòng như khung cửa sổ quên khép
Chiều buông rơi trên mái ngói trầm
Một tách cà phê - vẫn đợi ai âm thầm
Khói sương bay - như dáng em ngày đó
Chiếc áo len, tay lạnh nép vào anh
Phố dốc xưa, giọt mưa trôi như nhớ
Từng bước chân , giờ hóa chuyện xa xăm...hơ hờ hơ hơ Đà Lạt ơi
Đà Lạt còn mưa không em ?
Còn ai đứng lặng bên thềm, đợi ai...
Bên hàng thông xưa em từng ngồi
Giờ ai chạm khẽ, bàn tay phai phôi
Đà Lạt còn sương không em ?
Gió có còn gọi tên em giữa đêm
Nếu ngày ấy mình, mình đừng lặng im
Có lẽ giờ này, ..vẫn còn bên nhau..hờ hơ hờ hớ hơ hờ hơ hơ hớ
Có con đường anh chưa đi lại lần hai
Sợ thấy những ký ức không phai
Mùi hoa Mimosa lạc trong gió
Như câu chuyện mình - chỉ còn để đó
Đêm Đà Lạt lạnh hơn khi không có em
Tiếng xe máy khuya xa mờ trong đêm
Lòng bỗng nhớ...dù không mong nữa
Chỉ là... chợt nghe tiếng
chuông ngân...buồn thêm...hơ hờ hơ em còn nhớ không?