
Tác giả: Võ Hoàng Lâm
Thể hiện: Hữu Phước
“Hoa sữa” của Hồng Đăng là một ca khúc trữ tình đậm chất thơ và hoài niệm, khi ca từ mộc mạc mà tinh tế mượn hương hoa sữa, con đường quen và không gian đêm phố để gợi lên nỗi chờ đợi âm thầm, thủy chung của một tình yêu lặng lẽ, qua đó khắc họa sâu sắc cảm giác nhớ thương, tiếc nuối và câu hỏi day dứt trước sự đổi thay của lòng người, khiến bài hát trở thành biểu tượng cảm xúc rất riêng về Hà Nội, về những mối tình cũ và giá trị tinh thần của ký ức không dễ phai theo thời gian.
“Hoa sữa” của Hồng Đăng là một ca khúc trữ tình đậm chất thơ và hoài niệm, khi ca từ mộc mạc mà tinh tế mượn hương hoa sữa, con đường quen và không gian đêm phố để gợi lên nỗi chờ đợi âm thầm, thủy chung của một tình yêu lặng lẽ, qua đó khắc họa sâu sắc cảm giác nhớ thương, tiếc nuối và câu hỏi day dứt trước sự đổi thay của lòng người, khiến bài hát trở thành biểu tượng cảm xúc rất riêng về Hà Nội, về những mối tình cũ và giá trị tinh thần của ký ức không dễ phai theo thời gian.
1. Nước mắt con rơi rồi, con khóc rồi mẹ ơi
Con lạc lõng chơi vơi, giá lạnh nơi xứ người
Tìm trên môi nụ cười, sao khó quá mẹ ơi.
2. Bao tháng năm thăng trầm, chia cách ngàn dặm xa
Mang cuộc đời bôn ba, vất vả nơi xứ lạ
Đêm đêm con nhớ nhà, nhớ mẹ nhớ thương cha.
ĐK:
Bao năm xa quê, con luôn mong ngày về
Thương mái nhà tranh chốn quê
Thương khói lam chiều sơn khê
Quê hương trong tim, con luôn mong về tìm
Tìm lại tuổi thơ ấm êm, khi con trong vòng tay mẹ.
3. Nước mắt con rơi rồi, chỉ biết thở dài thôi
Lau lệ buồn mặn môi, che giấu sau nụ cười
Mong thời gian nhanh trôi, con được về nhà thôi.
( Chiều nhìn về xa xăm nơi tuổi thơ êm đềm tháng năm
Cầu tre mái tranh thuở nào, in bóng mẹ ra vào trông ngóng
Từng giọt buồn tả tơi, nước mắt rơi theo thời gian trôi
Đang tải bình luận...
Thương mẹ hiền sớm hôm lẻ loi, ngày đêm thương nhớ ôi đầy vơi.)