
Tác giả: Hoàng Nguyên
Thể hiện: Lệ Thu
"Cho người tình lỡ" là tiếng thở dài đầy nuối tiếc cho một cuộc tình đã trôi qua như nước chảy qua cầu, để lại sự xót xa không thể ngăn lại. Hoàng Nguyên đã ví von thân phận người đàn ông như cánh chim rã rời phương trời và người phụ nữ như đóa hoa tả tơi trước gió để lột tả sự bế tắc sau chia ly. Sự tan vỡ được lý giải qua hình ảnh "vòng tay ôm quá lơi" khi tình còn đầy, dẫn đến kết cục người khóc đêm thâu, kẻ nén đau cúi đầu nghe mưa rụng. Hình ảnh rừng thu với chiếc lá vàng cuối mùa khắc họa sâu sắc sự tàn tạ và cô độc của những tâm hồn lỡ nhịp yêu đương. Mọi kỷ niệm đắm mê giờ đây đã chìm sâu, nhường chỗ cho nẻo đường cũ giăng đầy mưa mù khuất lối. Nhạc phẩm là lời nhắc nhở cay đắng về việc thôi tiếc thương những điều đã quá xa xôi để chấp nhận thực tại phũ phàng. Toàn bộ lời ca mang âm hưởng buồn bã, trầm mặc, chạm đến nỗi đau của những ai từng để tuột mất hạnh phúc vì sự hời hợt của chính mình. Đây là khúc hát tiễn đưa một cuộc tình muộn màng, đầy ám ảnh về những tháng ngày không thể quay lại.
"Cho người tình lỡ" là tiếng thở dài đầy nuối tiếc cho một cuộc tình đã trôi qua như nước chảy qua cầu, để lại sự xót xa không thể ngăn lại. Hoàng Nguyên đã ví von thân phận người đàn ông như cánh chim rã rời phương trời và người phụ nữ như đóa hoa tả tơi trước gió để lột tả sự bế tắc sau chia ly. Sự tan vỡ được lý giải qua hình ảnh "vòng tay ôm quá lơi" khi tình còn đầy, dẫn đến kết cục người khóc đêm thâu, kẻ nén đau cúi đầu nghe mưa rụng. Hình ảnh rừng thu với chiếc lá vàng cuối mùa khắc họa sâu sắc sự tàn tạ và cô độc của những tâm hồn lỡ nhịp yêu đương. Mọi kỷ niệm đắm mê giờ đây đã chìm sâu, nhường chỗ cho nẻo đường cũ giăng đầy mưa mù khuất lối. Nhạc phẩm là lời nhắc nhở cay đắng về việc thôi tiếc thương những điều đã quá xa xôi để chấp nhận thực tại phũ phàng. Toàn bộ lời ca mang âm hưởng buồn bã, trầm mặc, chạm đến nỗi đau của những ai từng để tuột mất hạnh phúc vì sự hời hợt của chính mình. Đây là khúc hát tiễn đưa một cuộc tình muộn màng, đầy ám ảnh về những tháng ngày không thể quay lại.
Khóc mà chi, yêu thương qua rồi
Than mà chi, có ngăn được xót xa
Tiếc mà chi, những phút bên người
Thương mà chi, nhắc chi chuyện đã qua.
Anh giờ đây như là chim
Rã rời cánh biết bay phương trời nào
Em giờ đây như cành hoa
Trót tả tơi đón đưa ngọn gió nào.
Mình nào ngờ, tình rơi như lá rơi
Ngày tình đầy, vòng tay ôm quá lơi
Để giờ này một người khóc đêm thâu
Một người nén cơn đau nghe mưa mà cúi đầu.
Thế là hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm sâu những tháng ngày đắm mê
Thôi đành quên, những tiếng yêu đầu
Những lời yêu ấy nay đã quá xa.
Nẻo đường cũ giăng đầy mưa
Khuất mù lối khiến lên tình đành lỡ
Ta giờ đây như rừng thu
Nắng liệng với chiếc lá vàng cuối mùa.
Đang tải bình luận...