
Yêu em giữa đời quên lãng
Thể hiện: Lệ Thu
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Yêu Em Giữa Đời Quên Lãng là một ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Trường Sa, mang phong cách lãng mạn, bay bổng nhưng chất chứa sự cô đơn, hoài niệm và triết lý về bản chất phù du của tình yêu. Bài hát mở đầu bằng câu hỏi tu từ mang tính triết lý về sự hiện diện của tình yêu và mùa xuân: "Mùa xuân nơi đây? chồi xanh cỏ biếc
Tình có là nắng, hôn tóc em mềm. Đây là sự đặt vấn đề về sự thật của tình yêu và những khoảnh khắc hạnh phúc đã qua. Sự tìm kiếm và hoài niệm xuyên suốt bài hát: Mùa xuân nơi đâu? Người ơi! tìm mãi, và hỏi về những kỷ vật như Màu hoa nào thắm, trên tóc em cài. Người hát đã từng sống trong men say của tình yêu (Dìu hồn tôi say, trong giấc hồn nhiên) nhưng giờ đây chỉ còn là sự lãng quên." Điệp khúc là sự day dứt giữa kỷ niệm và hiện tại:
• Kỷ niệm vẫn còn đó: "Quên sao nắng, vẫn ghen màu mắt
Và môi ấy, vẫn quen hờn dỗi."
• Thực tại là sự tan vỡ: Người hát chấp nhận cả hạnh phúc lẫn đau khổ, vì tình yêu đã định sẵn: "Tình vui, đời có bên nhau
Tình đau, đời cách chia nhau. Phần kết bài trở về với câu hỏi hoài niệm: Mùa xuân nơi đâu? hỏi em còn nhớ
Ngày tháng nào đó, ta đã yêu người. Ca khúc kết thúc bằng một định nghĩa triết lý về tình yêu: Người cho tôi biết, tình yêu là thế
Là không hẹn đến, nhưng mãi đi tìm. Và chính vì bản chất bí ẩn, lãng mạn, đôi khi phù du của nó, người hát quyết định gắn bó với nó mãi mãi, chấp nhận yêu người mình thương giữa đời lãng quên."
LỜI BÀI HÁT
1. Mùa xuân nơi đây? chồi xanh cỏ biếc
Tình có là nắng, hôn tóc em mềm
Bàn tay nhung êm, có níu tình tôi
Qua bến yêu đương, mấy thuở bên người
2. Mùa xuân nơi đâu? Người ơi! tìm mãi
Màu hoa nào thắm, trên tóc em cài
Dìu hồn tôi say, trong giấc hồn nhiên
Theo bước chân em, cuối trời lãng quên
ĐK: Quên sao nắng, vẫn ghen màu mắt
Và môi ấy, vẫn quen hờn dỗi
Xin một lần, tình chia ngọt bùi
Cho một lần, hạnh phúc rã rời
Tình vui, đời có bên nhau
Tình đau, đời cách chia nhau
Xin em năm ngón
dìu bước qua mau
2. Mùa xuân nơi đâu? hỏi em còn nhớ
Ngày tháng nào đó, ta đã yêu người
Nụ hồng môi xưa, thôi cũng tàn rơi
Mây cũng mây bay, xuôi về cuối trời
Người cho tôi biết, tình yêu là thế
Là không hẹn đến, nhưng mãi đi tìm
Là bài thơ yêu, say đắm triền miên
Nên mãi yêu em, giữa đời lãng quên