
Tác giả: Lê Uyên Phương
Thể hiện: Lê Uyên - Phương
"Cho lần cuối" của Lê Uyên Phương là một bản nhạc vàng chứa đựng những cung bậc cảm xúc đau đớn và nghẹn ngào trong giây phút chia lìa của đôi tình nhân. Ca khúc khắc họa khoảnh khắc hai người vẫn còn ở bên nhau nhưng tâm hồn đã ngập tràn mối sầu và sự bối rối trước ranh giới của lòng đau. Hình ảnh đôi bàn tay cầm chắc mối duyên bẻ bàng cùng sự giá buốt của đôi môi ngỡ ngàng gợi lên nỗi tuyệt vọng khi biết rằng ngày mai sẽ không còn thấy nhau. Tác giả sử dụng hình ảnh bàn tay năm ngón suông đan vào nhau như một lời hẹn ước mong manh giữa không gian ngoài trời mưa gió nặng nề. Nỗi buồn được cụ thể hóa qua những giọt lệ ngập ngừng trên bờ mi và ánh nhìn đắm đuối như suối bền nhưng lại mang sắc thái của sự hấp hối thương đau. Sự mỏi mòn của đá xanh và tiếng mưa rơi triền miên như càng làm dày thêm khoảng cách vời vợi giữa hai cuộc đời sắp rẽ lối. Từng lời ca toát lên sự níu kéo vô vọng trong một tình yêu đầy định mệnh và những ám ảnh về sự chia lìa vĩnh viễn. Nhạc phẩm không chỉ là lời từ biệt mà còn là một bài thơ bằng âm nhạc về sự hy sinh và nỗi đau tận cùng của kiếp người. Sự chết mòn trong ánh mắt nhìn nhau lần cuối để lại dư chấn sâu sắc về một mối tình nồng cháy nhưng đầy bi kịch. Toàn bộ tác phẩm là một tiếng thở dài thê lương của đôi nhân tình đang cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng trước khi đối diện với vực thẳm xa cách.
"Cho lần cuối" của Lê Uyên Phương là một bản nhạc vàng chứa đựng những cung bậc cảm xúc đau đớn và nghẹn ngào trong giây phút chia lìa của đôi tình nhân. Ca khúc khắc họa khoảnh khắc hai người vẫn còn ở bên nhau nhưng tâm hồn đã ngập tràn mối sầu và sự bối rối trước ranh giới của lòng đau. Hình ảnh đôi bàn tay cầm chắc mối duyên bẻ bàng cùng sự giá buốt của đôi môi ngỡ ngàng gợi lên nỗi tuyệt vọng khi biết rằng ngày mai sẽ không còn thấy nhau. Tác giả sử dụng hình ảnh bàn tay năm ngón suông đan vào nhau như một lời hẹn ước mong manh giữa không gian ngoài trời mưa gió nặng nề. Nỗi buồn được cụ thể hóa qua những giọt lệ ngập ngừng trên bờ mi và ánh nhìn đắm đuối như suối bền nhưng lại mang sắc thái của sự hấp hối thương đau. Sự mỏi mòn của đá xanh và tiếng mưa rơi triền miên như càng làm dày thêm khoảng cách vời vợi giữa hai cuộc đời sắp rẽ lối. Từng lời ca toát lên sự níu kéo vô vọng trong một tình yêu đầy định mệnh và những ám ảnh về sự chia lìa vĩnh viễn. Nhạc phẩm không chỉ là lời từ biệt mà còn là một bài thơ bằng âm nhạc về sự hy sinh và nỗi đau tận cùng của kiếp người. Sự chết mòn trong ánh mắt nhìn nhau lần cuối để lại dư chấn sâu sắc về một mối tình nồng cháy nhưng đầy bi kịch. Toàn bộ tác phẩm là một tiếng thở dài thê lương của đôi nhân tình đang cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng trước khi đối diện với vực thẳm xa cách.
1. Giờ này còn gần nhau, gần thắm thiết trong mối sầu
Gần bối rối biên giới từ lòng đau
Giờ này còn cầm tay, cầm chắc mối duyên bẻ bàng
Cầm chắc mắt môi ngỡ ngàng, cầm giá buốt thương đau
Ngày mai ta không còn thấy nhau
ĐK: Bàn tay năm ngón suông, đem vào nhau, hẹn sau
Bàn tay năm ngón suông, đưa vào nhau, mộng mau
Ngoài trời mưa, mưa hoài gió mưa nặng nề
Người ngồi nghe xa cách, đá xanh ơi mõi mòn
2. Lệ ngập ngừng bờ mi, giọt nước mắt lăn nỗi buồn
Giọt nước mắt xa cách vời vợi trông
Giờ này còn nhìn nhau, nhìn đắm đuối như suối bền
Nhìn suốt kiếp như chết mòn, nhìn hấp hối thương đau
Ngày mai ta không còn thấy nhau
Đang tải bình luận...