
Bài hát "Chia đôi con đường" của tác giả Lê Bá Vĩnh kể về sự tan vỡ đầy đau xót của một mối tình khi hai người nhận ra không còn thuộc về nhau. Giữa một thế giới không còn tình yêu, đôi nhân tình đành chấp nhận thực tế phũ phàng rằng mỗi người phải chọn lấy một ngã rẽ riêng biệt cho mình. Nỗi cô đơn bủa vây người đàn ông trong căn phòng cũ vắng lặng, nơi từng lưu giữ bao kỷ niệm giờ đây chỉ còn lại sự trống trải và hiu hắt. Những cơn mưa đêm lạnh lẽo rơi xuống như hòa cùng dòng lệ tủi hờn, khiến trái tim vốn dĩ đang tổn thương lại càng thêm băng giá và mồ côi. Hình ảnh ánh trăng vàng cô độc và những đám mây trôi lững lờ càng làm đậm tô thêm nỗi buồn da diết của người ở lại khi phải đối diện với thực tại. Điệp khúc vang lên như tiếng thở dài bất lực trước định mệnh, khi thiên đường hạnh phúc giờ đã trở nên mù khơi và xa tận cuối chân trời. Lời chia tay được thốt ra đầy dứt khoát nhưng không kém phần cay đắng, khép lại những buổi chiều đón đưa lãng mạn dưới màn mưa kỷ niệm thuở nào. Sự đối lập giữa "nắng" và "mưa" trở thành ẩn dụ sâu sắc cho sự khác biệt không thể dung hòa, khiến con đường chung bỗng chốc phải chia làm đôi ngả. Cuối cùng, nhân vật chính đành lòng buông tay và chấp nhận sự thật rằng hai người không thể đi chung hướng, để lại một khoảng lặng đầy tiếc nuối.
Bài hát "Chia đôi con đường" của tác giả Lê Bá Vĩnh kể về sự tan vỡ đầy đau xót của một mối tình khi hai người nhận ra không còn thuộc về nhau. Giữa một thế giới không còn tình yêu, đôi nhân tình đành chấp nhận thực tế phũ phàng rằng mỗi người phải chọn lấy một ngã rẽ riêng biệt cho mình. Nỗi cô đơn bủa vây người đàn ông trong căn phòng cũ vắng lặng, nơi từng lưu giữ bao kỷ niệm giờ đây chỉ còn lại sự trống trải và hiu hắt. Những cơn mưa đêm lạnh lẽo rơi xuống như hòa cùng dòng lệ tủi hờn, khiến trái tim vốn dĩ đang tổn thương lại càng thêm băng giá và mồ côi. Hình ảnh ánh trăng vàng cô độc và những đám mây trôi lững lờ càng làm đậm tô thêm nỗi buồn da diết của người ở lại khi phải đối diện với thực tại. Điệp khúc vang lên như tiếng thở dài bất lực trước định mệnh, khi thiên đường hạnh phúc giờ đã trở nên mù khơi và xa tận cuối chân trời. Lời chia tay được thốt ra đầy dứt khoát nhưng không kém phần cay đắng, khép lại những buổi chiều đón đưa lãng mạn dưới màn mưa kỷ niệm thuở nào. Sự đối lập giữa "nắng" và "mưa" trở thành ẩn dụ sâu sắc cho sự khác biệt không thể dung hòa, khiến con đường chung bỗng chốc phải chia làm đôi ngả. Cuối cùng, nhân vật chính đành lòng buông tay và chấp nhận sự thật rằng hai người không thể đi chung hướng, để lại một khoảng lặng đầy tiếc nuối.
1. Anh và em thế giới không tình yêu
Anh và em không có chung đường đi
Anh và em nay mỗi người mỗi ngã
Duyên chúng ta đành thôi xa nhau.
2. Mưa từng đêm, anh nhớ em nhiều thêm
Căn phòng xưa thiếu vắng em buồn tênh
Mây vừa trôi ánh trăng vàng hiu hắt
Anh giá băng ngồi đây khóc một mình.
ĐK:
Mình anh thôi mưa lệ rơi thiên đường vắng xa em mù khơi
Mình anh thôi nghe buồn trôi nghe lạnh trái tim đắng mồ côi
Tình đôi ta đang đẹp đôi nay đành phải xa nhau người ơi
Biết nói gì khi đường tình chia hai lối
Đành thôi nhé anh và em không còn đón đưa trong chiều mưa
Đành thôi nhé anh và em không còn luyến lưu như ngày xưa
Đành chia đôi con đường đi em là nắng, anh sẽ là mưa
Bởi đôi ta không thể chung một con đường.
Đang tải bình luận...