

Tác giả: Nguyễn Chí Quyết
Thể hiện: Nguyễn Phú Quang
“Anh có về Quảng Trị với em không” của Nguyễn Chí Quyết là một khúc trữ tình sâu lắng mang đậm chất hiện đại pha chút hoài niệm, nơi lời ca như một lời mời tha thiết dẫn dắt người nghe về miền đất Quảng Trị đầy nắng gió và dấu tích lịch sử, qua hình ảnh gió Lào khắc nghiệt, dòng Thạch Hãn trong veo, Thành Cổ trầm mặc và những hố bom còn in dấu thời gian, bài hát không chỉ khắc họa vẻ đẹp vừa kiên cường vừa dịu dàng của miền Trung mà còn chất chứa nỗi đau chiến tranh chưa nguôi cùng sức sống bền bỉ vươn lên của con người nơi đây; ẩn sâu trong từng câu chữ là tình yêu đôi lứa mộc mạc nhưng son sắt, vượt qua gian khó để gắn bó với quê hương, qua đó gửi gắm thông điệp về sự đồng cảm, trân trọng quá khứ và niềm tin vào tình yêu, nơi mà dù mặn mòi nước mắt hay khắc nghiệt bão tố, con người vẫn hướng về nhau và về cội nguồn với tất cả chân thành.
“Anh có về Quảng Trị với em không” của Nguyễn Chí Quyết là một khúc trữ tình sâu lắng mang đậm chất hiện đại pha chút hoài niệm, nơi lời ca như một lời mời tha thiết dẫn dắt người nghe về miền đất Quảng Trị đầy nắng gió và dấu tích lịch sử, qua hình ảnh gió Lào khắc nghiệt, dòng Thạch Hãn trong veo, Thành Cổ trầm mặc và những hố bom còn in dấu thời gian, bài hát không chỉ khắc họa vẻ đẹp vừa kiên cường vừa dịu dàng của miền Trung mà còn chất chứa nỗi đau chiến tranh chưa nguôi cùng sức sống bền bỉ vươn lên của con người nơi đây; ẩn sâu trong từng câu chữ là tình yêu đôi lứa mộc mạc nhưng son sắt, vượt qua gian khó để gắn bó với quê hương, qua đó gửi gắm thông điệp về sự đồng cảm, trân trọng quá khứ và niềm tin vào tình yêu, nơi mà dù mặn mòi nước mắt hay khắc nghiệt bão tố, con người vẫn hướng về nhau và về cội nguồn với tất cả chân thành.
Anh có về Quảng Trị với em không?
Trong bão táp nghe gió Lào quạt lửa
Mảnh đất miền Trung cong như đón gánh mẹ
Suốt một đời dầu dãi với nắng mưa.
Anh có về Quảng Trị với em không?
Tự thành Cổ tựa bao đời trầm mặc
Mùa thu đến trong veo dòng Thạch Hãn
Ngọt giọng hò trong vất vả đầy vơi.
Giữa mênh mông nghe sóng biển vỗ bờ
Thương mầm lúa đạp cỗi cằn đứng dậy
Chiến tranh qua mà hố bom còn đầy
Tháng năm dài chẳng lấp nỗi đau thương
Anh có về Quảng Trị với em không?
Tự ngày nào niềm nhớ mong dâng đầy
Miền quê ấy nơi yêu thương hò hẹn
Chắc bây giờ em mong lắm người ơi
Dẫu mặn mà muối, nước mắt, mồ hôi
Dẫu khắc nghiệt, nắng mưa cùng bão tố
Đã yêu nhau sá chi bao gian khổ
Em đưa anh về nhận mặt quê mình.
Đang tải bình luận...




