
Tác giả: Đông Thiên Đức
Thể hiện: Lâm Chấn Khang
“Ai Rồi Cũng Thay Đổi” là ca khúc hiện đại đầy tự sự của Đông Thiên Đức, phản ánh một cách thẳng thắn và chua chát quy luật khó tránh của tình yêu và con người, khi những điều từng thân quen dần rời xa như lá rụng lìa cành, nắng rời bầu trời và người thương cũng bước khỏi cuộc đời nhau, qua ca từ giàu suy ngẫm, bài hát khắc họa nỗi đau của sự nhận ra muộn màng, của những lời xin lỗi và tha thứ lặp đi lặp lại nhưng không còn đủ sức níu giữ, để rồi tình yêu tan theo thời gian, con người trở thành người lạ quen lối, gửi gắm thông điệp sâu sắc rằng ai rồi cũng thay đổi, điều quan trọng là học cách chấp nhận, trân trọng hiện tại và bớt ngốc nghếch trước khi mọi thứ rẽ sang hai hướng.
“Ai Rồi Cũng Thay Đổi” là ca khúc hiện đại đầy tự sự của Đông Thiên Đức, phản ánh một cách thẳng thắn và chua chát quy luật khó tránh của tình yêu và con người, khi những điều từng thân quen dần rời xa như lá rụng lìa cành, nắng rời bầu trời và người thương cũng bước khỏi cuộc đời nhau, qua ca từ giàu suy ngẫm, bài hát khắc họa nỗi đau của sự nhận ra muộn màng, của những lời xin lỗi và tha thứ lặp đi lặp lại nhưng không còn đủ sức níu giữ, để rồi tình yêu tan theo thời gian, con người trở thành người lạ quen lối, gửi gắm thông điệp sâu sắc rằng ai rồi cũng thay đổi, điều quan trọng là học cách chấp nhận, trân trọng hiện tại và bớt ngốc nghếch trước khi mọi thứ rẽ sang hai hướng.
Ai rồi cũng thay đổi tại ta ngốc quá không nhận ra thôi
Cây bỏ lá xa cành trời xanh bỏ nắng em thì bỏ anh.
Ai rồi cũng sai lầm ngoài kia cám giỗ bao điều lạ lẫm
Khi hạnh phúc tắt đèn người thì bối rối kẻ thì lại quen.
Tình đậm sâu tình vẫn tan rượu đắng cay rượu cũng cạn
Cũng không một lời hứa nào có thể thắng nổi được thời gian
Rồi ta cũng sẽ già thôi, chẳng thể nhớ nổi tên một người
Và ta nghiễm nhiên trở thành người lạ quen lối.
Lời xin lỗi bao lần rồi, và tha thứ cũng bao lần rồi
Hạnh phúc đã sắp đổi ngôi, người vẫn dối gian chẳng thay đổi
Và anh ước tất cả như, lời nói dối của ngày tháng tư
Làm sao để anh níu em lại từ quá khứ.
Ai rồi cũng sẽ già sợ phải hối tiếc cái ngày hôm qua
Bên nhau, bình nước ly trà bình yên thế đấy, sao lại lìa xa.
Đang tải bình luận...