
Tác giả: Hạo Thiên
Thể hiện: Hạo Thiên
Bài hát "8 Vạn 6 Ngàn Thương" là một sáng tác đầy tâm trạng của nhạc sĩ Hạo Thiên kể về sự vỡ mộng trong tình yêu khi thực tại không còn mang màu hồng như thuở ban đầu. Ca khúc mở đầu bằng những chiêm nghiệm về sự phai nhạt của những đóa hoa và vẻ ngây thơ vốn có bị che lấp bởi những sóng gió từ thế gian bao vây. Tình cảm đôi lứa từng êm đềm như mây trắng bay nhưng giờ đây chỉ còn lại sự quên lãng dù một người đã chẳng quản sương gió bao đêm để vun đắp. Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh không sắc không hương để diễn tả một mối tình đã cạn kiệt nhựa sống khiến hai người phải chia hai hướng đi khác biệt. Nỗi đau được đẩy lên cao trào khi một người vẫn cố nén chua cay nhìn đoạn tình vương vãi trong khi bản thân phải chịu khổ đau trăm đường giữa sự lặng thinh. Lời bài hát vang lên như một lời tự vấn về việc yêu ghét nhau chi để rồi phải nặng lòng suy nghĩ và để lệ rơi ướt đẫm hai hàng mi. Con số tám vạn sáu ngàn lần thương chính là biểu tượng cho sự nỗ lực kiên trì và những lần tha thứ nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu vãn được duyên số. Giai điệu trầm buồn cùng ca từ đậm chất tự sự đã chạm đến nỗi lòng của những người đang loay hoay trong mê hồn trận của kỷ niệm và sự nuối tiếc. Tác phẩm khép lại với hình ảnh hai hướng ba đường đầy bế tắc thể hiện một cái kết buồn cho những nỗ lực yêu thương không được đền đáp xứng đáng. Từng lời hát như xoáy sâu vào sự cô đơn của người ở lại khi phải một mình đối diện với những cơn mê và những suy nghĩ không hồi kết về người cũ.
Bài hát "8 Vạn 6 Ngàn Thương" là một sáng tác đầy tâm trạng của nhạc sĩ Hạo Thiên kể về sự vỡ mộng trong tình yêu khi thực tại không còn mang màu hồng như thuở ban đầu. Ca khúc mở đầu bằng những chiêm nghiệm về sự phai nhạt của những đóa hoa và vẻ ngây thơ vốn có bị che lấp bởi những sóng gió từ thế gian bao vây. Tình cảm đôi lứa từng êm đềm như mây trắng bay nhưng giờ đây chỉ còn lại sự quên lãng dù một người đã chẳng quản sương gió bao đêm để vun đắp. Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh không sắc không hương để diễn tả một mối tình đã cạn kiệt nhựa sống khiến hai người phải chia hai hướng đi khác biệt. Nỗi đau được đẩy lên cao trào khi một người vẫn cố nén chua cay nhìn đoạn tình vương vãi trong khi bản thân phải chịu khổ đau trăm đường giữa sự lặng thinh. Lời bài hát vang lên như một lời tự vấn về việc yêu ghét nhau chi để rồi phải nặng lòng suy nghĩ và để lệ rơi ướt đẫm hai hàng mi. Con số tám vạn sáu ngàn lần thương chính là biểu tượng cho sự nỗ lực kiên trì và những lần tha thứ nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu vãn được duyên số. Giai điệu trầm buồn cùng ca từ đậm chất tự sự đã chạm đến nỗi lòng của những người đang loay hoay trong mê hồn trận của kỷ niệm và sự nuối tiếc. Tác phẩm khép lại với hình ảnh hai hướng ba đường đầy bế tắc thể hiện một cái kết buồn cho những nỗ lực yêu thương không được đền đáp xứng đáng. Từng lời hát như xoáy sâu vào sự cô đơn của người ở lại khi phải một mình đối diện với những cơn mê và những suy nghĩ không hồi kết về người cũ.
Đôi khi anh nghĩ cuộc sống màu hồng cho đến khi, màu hoa phai lụi dần
Một màu xanh trắng thơ ngây chẳng lấy che đậy muôn người bao vây
Tình cảm hai ta như cơn gió dịu êm mây trắng bay màu hoa rơi bên thềm
Chẳng màn sương gió bao đêm để đến bên em nhưng giờ em lại quên
Không sắc không hương tình ta giờ đây chia hai hướng
Một đoạn tình vương nhưng sao mình anh khổ đau trăm đường
Cố nén chua cay tình ta giờ đây chia hai lối
Vương vấn chút tình rồi ngồi một mình trong lặng thinh.
Yêu ghét nhau chi buồn đau giọt lệ hai hàng mi
Nặng lòng suy nghĩ làm chi người đi khổ đau được gì
Cố nén chua cay bao cơn mê trong từng suy nghĩ
Hai hướng ba đường tám vạn sáu lần THƯƠNG
Đang tải bình luận...