
Tác giả: Mặc Thế Nhân
Thể hiện: Hương Lan
Ca khúc Xin Trả Tôi Về của nhạc sĩ Mặc Thế Nhân là một bản nhạc vàng chứa đựng nỗi niềm hoài hương mãnh liệt và khát vọng tìm lại những giá trị thuần khiết giữa dòng đời đầy biến động. Ngay từ tiêu đề, bài hát đã như một lời khẩn cầu thiết tha, mong muốn được quay ngược thời gian để tìm về một ngày xưa thơ mộng gắn liền với mái tranh nghèo và áng mây trôi lững lờ. Tác giả đã tái hiện một bức tranh làng quê Việt Nam vô cùng sống động với mùi rơm rạ nồng nàn từ bếp lửa của mẹ và hình ảnh khói mờ ảo diệu, gợi lên sự ấm áp của tình quê trìu mến. Những hình ảnh đặc trưng như lũy tre vàng, bờ lúa sát ven đê và dòng sông soi bóng trăng đã tạo nên một không gian nghệ thuật đậm chất thơ, nơi con người và thiên nhiên hòa quyện làm một. Bước sang đoạn điệp khúc, tâm trạng bài hát trở nên u uất hơn khi đối diện với thực tại trần ai đầy dối trá, nơi đôi mắt đã hoen đỏ vì những đắng cay và sự điêu ngoa của lòng người. Nhạc sĩ đặt ra một câu hỏi đầy xót xa về việc liệu còn ai trong cuộc đời này thực sự biết thương mình, giữa lúc thế gian chỉ toàn những ngôn từ giả tạo. Khát khao được trở về thời niên thiếu chưa biết buồn hiện lên qua những ký ức hồn nhiên như rượt đuổi bướm bên khóm hoa cà hay thả diều bên mái đình cổ kính. Đó là thời điểm mà tâm hồn con người còn xanh ngát, chưa bị nhuốm màu hờn oán hay sầu muộn vì gánh nặng mưu sinh bôn ba. Hình ảnh mẹ thức đêm nấu ngô khoai bên ánh lửa hồng và tiếng chày giã gạo dưới ánh trăng đã khắc sâu sự lam lũ nhưng thắm đượm tình nghĩa của người dân quê chất phác. Tác giả bày tỏ sự mệt mỏi trước những vinh nhục, hư danh và sự tranh giành quyền thế trong kiếp người, để rồi chỉ muốn được làm một người dân lành vô tư. Cuộc sống lý tưởng mà bài hát hướng tới là ngày chăm lo cấy trồng, đêm quần vui bên chén trà để kể cho nhau nghe những câu chuyện bình dị của một ngày đã qua. Toàn bộ lời ca là sự đối lập gay gắt giữa một bên là quê hương nghèo khó nhưng bình yên, thật thà và một bên là cuộc trần gian đầy toan tính, lọc lừa. Mặc Thế Nhân đã sử dụng ngôn ngữ âm nhạc giản dị nhưng đầy sức gợi để khơi dậy lòng trắc ẩn và nỗi nhớ quê hương đau đáu trong lòng mỗi người viễn xứ. Bài hát kết thúc bằng sự khẳng định về vẻ đẹp của lòng chất phác, coi đó là bến đỗ an yên nhất sau những tháng ngày mệt nhoài vì danh lợi. Đây không chỉ là một bài hát về kỷ niệm, mà còn là một bản tuyên ngôn về sự lựa chọn lối sống giản đơn và chân thành giữa một xã hội phức tạp. Từng nhịp điệu và ca từ như lời an ủi, vỗ về những tâm hồn đang lạc lối, nhắc nhở chúng ta về nguồn cội và những giá trị nhân bản không thể nào quên.
Ca khúc Xin Trả Tôi Về của nhạc sĩ Mặc Thế Nhân là một bản nhạc vàng chứa đựng nỗi niềm hoài hương mãnh liệt và khát vọng tìm lại những giá trị thuần khiết giữa dòng đời đầy biến động. Ngay từ tiêu đề, bài hát đã như một lời khẩn cầu thiết tha, mong muốn được quay ngược thời gian để tìm về một ngày xưa thơ mộng gắn liền với mái tranh nghèo và áng mây trôi lững lờ. Tác giả đã tái hiện một bức tranh làng quê Việt Nam vô cùng sống động với mùi rơm rạ nồng nàn từ bếp lửa của mẹ và hình ảnh khói mờ ảo diệu, gợi lên sự ấm áp của tình quê trìu mến. Những hình ảnh đặc trưng như lũy tre vàng, bờ lúa sát ven đê và dòng sông soi bóng trăng đã tạo nên một không gian nghệ thuật đậm chất thơ, nơi con người và thiên nhiên hòa quyện làm một. Bước sang đoạn điệp khúc, tâm trạng bài hát trở nên u uất hơn khi đối diện với thực tại trần ai đầy dối trá, nơi đôi mắt đã hoen đỏ vì những đắng cay và sự điêu ngoa của lòng người. Nhạc sĩ đặt ra một câu hỏi đầy xót xa về việc liệu còn ai trong cuộc đời này thực sự biết thương mình, giữa lúc thế gian chỉ toàn những ngôn từ giả tạo. Khát khao được trở về thời niên thiếu chưa biết buồn hiện lên qua những ký ức hồn nhiên như rượt đuổi bướm bên khóm hoa cà hay thả diều bên mái đình cổ kính. Đó là thời điểm mà tâm hồn con người còn xanh ngát, chưa bị nhuốm màu hờn oán hay sầu muộn vì gánh nặng mưu sinh bôn ba. Hình ảnh mẹ thức đêm nấu ngô khoai bên ánh lửa hồng và tiếng chày giã gạo dưới ánh trăng đã khắc sâu sự lam lũ nhưng thắm đượm tình nghĩa của người dân quê chất phác. Tác giả bày tỏ sự mệt mỏi trước những vinh nhục, hư danh và sự tranh giành quyền thế trong kiếp người, để rồi chỉ muốn được làm một người dân lành vô tư. Cuộc sống lý tưởng mà bài hát hướng tới là ngày chăm lo cấy trồng, đêm quần vui bên chén trà để kể cho nhau nghe những câu chuyện bình dị của một ngày đã qua. Toàn bộ lời ca là sự đối lập gay gắt giữa một bên là quê hương nghèo khó nhưng bình yên, thật thà và một bên là cuộc trần gian đầy toan tính, lọc lừa. Mặc Thế Nhân đã sử dụng ngôn ngữ âm nhạc giản dị nhưng đầy sức gợi để khơi dậy lòng trắc ẩn và nỗi nhớ quê hương đau đáu trong lòng mỗi người viễn xứ. Bài hát kết thúc bằng sự khẳng định về vẻ đẹp của lòng chất phác, coi đó là bến đỗ an yên nhất sau những tháng ngày mệt nhoài vì danh lợi. Đây không chỉ là một bài hát về kỷ niệm, mà còn là một bản tuyên ngôn về sự lựa chọn lối sống giản đơn và chân thành giữa một xã hội phức tạp. Từng nhịp điệu và ca từ như lời an ủi, vỗ về những tâm hồn đang lạc lối, nhắc nhở chúng ta về nguồn cội và những giá trị nhân bản không thể nào quên.
1. Xin trả tôi về ngày xưa thơ mộng đó
Bên mái tranh chiều ngồi ngắm áng mây trôi
Mẹ quê đun bếp nghèo thơm mùi rơm qua khói mờ
Ôi tình quê trìu mến
Xin trả tôi về miền quê hương nhỏ bé
Có lũy tre vàng bờ lúa sát ven đê
Dòng sông trôi lững lờ rung vầng trăng soi bóng mờ
Chuỗi ngày đẹp và thơ
ĐK: Trần ai hoen đôi mắt đỏ
Xót thương đầu môi ngôn từ nghe ôi khắp trời
Cuộc trần gian quen lừa dối điêu ngoa
Còn được ai trong đời biết thương mình
2. Xin trả tôi về thời xa xưa lộng gió
Bên khóm hoa cà rượt đuổi bướm tung tăng
Diều căn dây mái đình thương đầu xanh chưa biết buồn
Chưa sầu chưa hờn oán
Xin trả tôi về ngày xưa trong mùa lúa
Bên ánh lửa hồng Mẹ thức nấu ngô khoai
Ngoài sân vang tiếng cười tan vầng trăng khua bóng chày
Đang tải bình luận...
Thắm đượm vẹn tình quê
3. Xin trả tôi về vùng thơ ngây thuở đó
Chưa biết u sầu vì kiếp sống bôn ba
Nhìn qua bao thói đời vinh nhục hư trong kiếp người
Mơ lợi danh quyền thế
Xin trả tôi về miền quê tôi nghèo khó
Có đám dân lành lòng chất phát vô tư
Ngày chăm lo cấy trồng đêm quần vui bên chén trà
Kể chuyện một ngày qua