
Tác giả: Lam Phương
Thể hiện: Hương Lan
Bài hát mang tên "Mùa xuân không còn nữa" của nhạc sĩ Lam Phương là một bản tình ca buồn sâu thẳm nói về nỗi lòng tan vỡ khi tình yêu vội vã rời đi. Với giai điệu bolero trầm mặc tác phẩm mở đầu bằng sự bàng hoàng của một chàng trai trước sự hững hờ của người yêu khiến mùa xuân vốn tươi đẹp bỗng chốc trở nên xám xịt. Hình ảnh đường xưa vắng ánh trăng thề và tiếng gió rít lê thê ngoài hiên đã khắc họa rõ nét sự bơ vơ lạc lõng của nhân vật chính trong bóng tối cô đơn. Tác giả đã bày tỏ niềm tiếc thương vô cùng cho những lời hứa hẹn chung đường xưa kia giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ chia đôi mỗi người một phương trời cách biệt. Khi đêm trời lập đông và cơn gió se thắt lòng tràn về tâm hồn người ở lại như lạnh câm trong nỗi nuối tiếc mênh mông về một thời yêu xa vắng. Những kỷ niệm về ngày đưa đón dưới trời giăng tuyết khiến giòng nước mắt tuôn rơi như minh chứng cho một tình yêu vẫn còn nồng cháy dù thực tại đầy cay đắng. Nhạc sĩ đặt ra câu hỏi đầy xót xa rằng liệu trong giây phút say nồng bên men tình mới người ra đi có còn thoáng chút hương xưa hay đã hoàn toàn quên lỡ câu thề. Sự tương phản giữa niềm vui mới của em và bước chân lang thang mang theo mối sầu nghìn năm của anh tạo nên một bi kịch tình yêu đầy ám ảnh. Tác phẩm khép lại với dư âm của một nỗi buồn thiên thu khẳng định phong cách sáng tác đầy tự sự và giàu cảm xúc của Lam Phương trong âm nhạc trữ tình. Đây là tiếng lòng thổn thức dành cho những ai từng trải qua cảm giác bị bỏ lại phía sau trong khi trái tim vẫn còn thiết tha trân trọng những mảnh vỡ của kỷ niệm.
Bài hát mang tên "Mùa xuân không còn nữa" của nhạc sĩ Lam Phương là một bản tình ca buồn sâu thẳm nói về nỗi lòng tan vỡ khi tình yêu vội vã rời đi. Với giai điệu bolero trầm mặc tác phẩm mở đầu bằng sự bàng hoàng của một chàng trai trước sự hững hờ của người yêu khiến mùa xuân vốn tươi đẹp bỗng chốc trở nên xám xịt. Hình ảnh đường xưa vắng ánh trăng thề và tiếng gió rít lê thê ngoài hiên đã khắc họa rõ nét sự bơ vơ lạc lõng của nhân vật chính trong bóng tối cô đơn. Tác giả đã bày tỏ niềm tiếc thương vô cùng cho những lời hứa hẹn chung đường xưa kia giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ chia đôi mỗi người một phương trời cách biệt. Khi đêm trời lập đông và cơn gió se thắt lòng tràn về tâm hồn người ở lại như lạnh câm trong nỗi nuối tiếc mênh mông về một thời yêu xa vắng. Những kỷ niệm về ngày đưa đón dưới trời giăng tuyết khiến giòng nước mắt tuôn rơi như minh chứng cho một tình yêu vẫn còn nồng cháy dù thực tại đầy cay đắng. Nhạc sĩ đặt ra câu hỏi đầy xót xa rằng liệu trong giây phút say nồng bên men tình mới người ra đi có còn thoáng chút hương xưa hay đã hoàn toàn quên lỡ câu thề. Sự tương phản giữa niềm vui mới của em và bước chân lang thang mang theo mối sầu nghìn năm của anh tạo nên một bi kịch tình yêu đầy ám ảnh. Tác phẩm khép lại với dư âm của một nỗi buồn thiên thu khẳng định phong cách sáng tác đầy tự sự và giàu cảm xúc của Lam Phương trong âm nhạc trữ tình. Đây là tiếng lòng thổn thức dành cho những ai từng trải qua cảm giác bị bỏ lại phía sau trong khi trái tim vẫn còn thiết tha trân trọng những mảnh vỡ của kỷ niệm.
1. Anh biết em hững hờ để rồi mùa xuân không còn nữa
Anh đã nghe mong chờ đi vào bóng tối bơ vơ
Xa tiễn chân em về đường xưa vắng ánh trăng thề
Ngoài hiên gió rít lê thê tình ơi sao quá não nề
2. Anh biết em vô tình lạc vào vòng tay yêu người mới
Hạnh phúc đâu xa vời lại tìm sóng gió chi em
Anh tiếc thương vô cùng lời xưa ước muốn chung đường
Niềm vui nỗi nhớ chia đôi giờ đây mỗi người một nơi
ĐK: Đêm nay trời lập đông vài cơn gió se thắt lòng
Anh nghe hồn lạnh câm đi vào nuối tiếc mênh mông
Một thời yêu xa vắng còn chăng cay đắng
Còn nhớ thương này em biết không?
Ngày nào ta đưa đón trời giăng giăng tuyết
Lạc lối đi tìm làm sao ngăn giòng nước mắt
Kỷ niệm vẫn còn là lòng vẫn còn yêu.
3. Giây phút vui bên người rượu nồng tràn dâng men tình mới
Đang tải bình luận...
Em có nghe bao giờ tâm hồn thoáng chút hương xưạ
Hay đã quên câu thề mặc anh sớm tối đi về
Mặc anh đếm bước lang thang nghìn năm mối sầu còn mang