
Tác giả: Ngân Giang
Thể hiện: Chế linh
Xin Đừng Yêu Tôi của Ngân Giang là một ca khúc trữ tình mang đậm hơi thở nhạc xưa và màu sắc chinh chiến, kể tiếng lòng của người trai bôn ba giữa rừng núi, đồn gác và tiếng súng quen thuộc, nơi tình yêu trở thành điều xa xỉ không dám hứa hẹn, ca từ chậm buồn và chân thật khắc họa nỗi cô đơn âm thầm, khát khao được yêu thương nhưng buộc phải chối từ vì trên vai còn nặng hành trang đời lính, bài hát không bi lụy mà thấm đẫm sự tự trọng và cam chịu, khi nhân vật trữ tình chọn cách xin đừng yêu để người khác khỏi khổ vì mình, qua đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về những hy sinh lặng lẽ của con người trong thời loạn lạc, nơi tình riêng phải gác lại cho nghĩa lớn, và nỗi mong mỏi giản dị nhất chỉ là một ngày được trở về phố cũ, nghe lại tiếng hát đời thường sau những đêm dài mưa lạnh nơi biên thùy.
Xin Đừng Yêu Tôi của Ngân Giang là một ca khúc trữ tình mang đậm hơi thở nhạc xưa và màu sắc chinh chiến, kể tiếng lòng của người trai bôn ba giữa rừng núi, đồn gác và tiếng súng quen thuộc, nơi tình yêu trở thành điều xa xỉ không dám hứa hẹn, ca từ chậm buồn và chân thật khắc họa nỗi cô đơn âm thầm, khát khao được yêu thương nhưng buộc phải chối từ vì trên vai còn nặng hành trang đời lính, bài hát không bi lụy mà thấm đẫm sự tự trọng và cam chịu, khi nhân vật trữ tình chọn cách xin đừng yêu để người khác khỏi khổ vì mình, qua đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về những hy sinh lặng lẽ của con người trong thời loạn lạc, nơi tình riêng phải gác lại cho nghĩa lớn, và nỗi mong mỏi giản dị nhất chỉ là một ngày được trở về phố cũ, nghe lại tiếng hát đời thường sau những đêm dài mưa lạnh nơi biên thùy.
Đã từ lâu tôi miệt mài xuôi quân
Nay rừng mai núi thẳm
Tìm vui khắp các nẻo đường
Dài đêm thâu tôi ngồi đợi sang canh
Phiên gác vắng âm thầm,
Vọng về tiếng súng quen quen.
Nói về tôi, xin người đừng yêu tôi
Cho tình yêu khắc khoải
Vì đâu dám hứa hẹn gì
Nhiều đêm tôi mong được vòng tay ai
Ôm kín nỗi cô sầu
Và thật thà trên đôi môi.
Nhưng ai dám nói yêu mình
Bằng lòng trao trót tình
Với cuộc đời bôn ba
Xuôi ngược khắp miền
Làm sao tôi dám mộng và dám mơ
Vì trên vai vẫn còn nặng hành trang.
Biết ngày nao tôi lại về kinh đô
Xây tình nơi phố cũ
Được nghe tiếng hát loài người
Để quên đêm mưa phùn lạnh pon sô
Quen gió rít biên thùy
Đang tải bình luận...