
Tác giả: Song Ngọc
Thể hiện: Chế linh
“Chuyến xe ba người” của Song Ngọc là một ca khúc nhạc xưa trữ tình nhuốm màu bi thương và rất điện ảnh, kể lại cuộc chia ly nghiệt ngã trên chuyến xe định mệnh nơi cái chết, tình yêu và sự im lặng cùng hiện diện, để lại nỗi đau câm lặng cho người ở lại, ca từ giàu hình ảnh với áo tang trắng, ánh mắt u huyền và vẻ đẹp buồn đến nao lòng của người con gái đã khắc họa sâu sắc bi kịch của một mối tình không thể cứu vãn, nơi yêu thương không kịp nói thành lời đã hóa thành ám ảnh suốt đời, qua đó bài hát mang giá trị tinh thần sâu lắng về thân phận con người, nỗi cô đơn của kiếp giang hồ và vẻ đẹp bi tráng của tình yêu khi gắn liền với mất mát, khiến người nghe không chỉ cảm nhận nỗi buồn mà còn thấy được chiều sâu nhân bản của một cuộc tình dang dở.
“Chuyến xe ba người” của Song Ngọc là một ca khúc nhạc xưa trữ tình nhuốm màu bi thương và rất điện ảnh, kể lại cuộc chia ly nghiệt ngã trên chuyến xe định mệnh nơi cái chết, tình yêu và sự im lặng cùng hiện diện, để lại nỗi đau câm lặng cho người ở lại, ca từ giàu hình ảnh với áo tang trắng, ánh mắt u huyền và vẻ đẹp buồn đến nao lòng của người con gái đã khắc họa sâu sắc bi kịch của một mối tình không thể cứu vãn, nơi yêu thương không kịp nói thành lời đã hóa thành ám ảnh suốt đời, qua đó bài hát mang giá trị tinh thần sâu lắng về thân phận con người, nỗi cô đơn của kiếp giang hồ và vẻ đẹp bi tráng của tình yêu khi gắn liền với mất mát, khiến người nghe không chỉ cảm nhận nỗi buồn mà còn thấy được chiều sâu nhân bản của một cuộc tình dang dở.
1. Trên chuyến xe năm nào về quê hương miền Tây
Có tôi em hai người đường lá trút heo may
Và người đi biệt trong một đêm rất yên bình
Chết một thời liệt oanh
Tôi chết theo não nùng đẹp như thơ là em
Trắng tang trên trang đài lệ thấm khóe môi duyên
Một trời thương vào tim dồn lên mắt u huyền
Môi chợt buồn đẹp thêm
ĐK:
Em ơi cho đến bây giờ
Tôi chưa thấy hay tình cờ gặp em đến trong mơ
Hôm nay trên chuyến xe buồn
Em không nói tôi lạnh lùng ngồi ôm mối tình câm
Người buông tay hồn cao vút oai linh
Một giai nhân còn theo khóc ân tình
Ta kiếp giang hồ ai đau xót cho mình
Và nàng nghiêng bóng chiếc cúi đầu bước nhanh
2. Đem chuyến xe ba người dệt lên đây bài ca
Áo tang xưa trang đài giờ vẫn trắng như hoa
Đang tải bình luận...
Một người luôn thờ ơ mình thương mấy cho vừa
Dấu lệ thầm mà mơ
Ta có khi mơ làm đời hiên ngang liệt oanh
Chết cho con tim nàng nhỏ máu xuống tim anh
Để lòng không còn than đời không chút ân tình
Suốt tuổi buồn ngày xanh