
Bài hát "Xa quê" của nhạc sĩ Minh Vy là một khúc tâm tình đầy xúc động về nỗi nhớ quê hương Việt Nam của một người con xa xứ. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê thanh bình với biển xanh bao la, tiếng ve gọi hè và dòng sông uốn lượn quanh những cánh đồng xanh ngát. Những ký ức tuổi thơ hiện về mộc mạc qua hương thơm bông bí vàng, trò chơi đèn kéo quân dưới ánh trăng và tiếng nô đùa của đám trẻ nhỏ chiều chiều bên sông. Hình ảnh lũy tre xanh, bờ ao và tiếng ru ầu ơ từ thuở nằm nôi gợi lên sự ấm áp, thiêng liêng của tình thân và cội nguồn dân tộc. Người con bồi hồi nhớ về đôi tay bà ngoại trao nhành bông súng, bông sen hay những lần khóc nhè đòi cha trong vòng tay bế bồng đầy yêu thương. Dù ngày rời xa quê khi ấy còn quá nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng khi trưởng thành, lòng tự hào về nước non Việt Nam lại càng thêm rạng ngời và thôi thúc. Khát khao tìm về chốn cũ để ôn lại những bài ca dao ngọt ngào là minh chứng cho sự gắn kết bền chặt giữa con người với mảnh đất tổ tiên. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ mà còn là lời khẳng định về tình yêu quê hương luôn thường trực trong tâm khảm mỗi người Việt dù ở bất cứ nơi đâu. Giai điệu mang âm hưởng dân ca trữ tình cùng ca từ giản dị đã chạm đến sợi dây cảm xúc sâu kín nhất của những ai đang sống xa nhà. Tổng thể bài hát là một lời nhắc nhớ về giá trị của gia đình và nguồn cội, nơi nuôi dưỡng tâm hồn và che chở mỗi bước chân đi của người lữ thứ.
Bài hát "Xa quê" của nhạc sĩ Minh Vy là một khúc tâm tình đầy xúc động về nỗi nhớ quê hương Việt Nam của một người con xa xứ. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê thanh bình với biển xanh bao la, tiếng ve gọi hè và dòng sông uốn lượn quanh những cánh đồng xanh ngát. Những ký ức tuổi thơ hiện về mộc mạc qua hương thơm bông bí vàng, trò chơi đèn kéo quân dưới ánh trăng và tiếng nô đùa của đám trẻ nhỏ chiều chiều bên sông. Hình ảnh lũy tre xanh, bờ ao và tiếng ru ầu ơ từ thuở nằm nôi gợi lên sự ấm áp, thiêng liêng của tình thân và cội nguồn dân tộc. Người con bồi hồi nhớ về đôi tay bà ngoại trao nhành bông súng, bông sen hay những lần khóc nhè đòi cha trong vòng tay bế bồng đầy yêu thương. Dù ngày rời xa quê khi ấy còn quá nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng khi trưởng thành, lòng tự hào về nước non Việt Nam lại càng thêm rạng ngời và thôi thúc. Khát khao tìm về chốn cũ để ôn lại những bài ca dao ngọt ngào là minh chứng cho sự gắn kết bền chặt giữa con người với mảnh đất tổ tiên. Tác phẩm không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ mà còn là lời khẳng định về tình yêu quê hương luôn thường trực trong tâm khảm mỗi người Việt dù ở bất cứ nơi đâu. Giai điệu mang âm hưởng dân ca trữ tình cùng ca từ giản dị đã chạm đến sợi dây cảm xúc sâu kín nhất của những ai đang sống xa nhà. Tổng thể bài hát là một lời nhắc nhớ về giá trị của gia đình và nguồn cội, nơi nuôi dưỡng tâm hồn và che chở mỗi bước chân đi của người lữ thứ.
1. Quê tôi biển xanh bao la cuối trời
Quê tôi tiếng ve kêu hè đã sang
Nước sông uốn cong qua từng cánh đồng
Chiều chiều con nít vui đùa trên sông
2. Quê tôi ngát hương thơm bông bí vàng
Quê tôi sáng trăng chơi đèn kéo quân
Nhớ sao tuổi thơ trên non nước này
Bồi hồi con nhớ ơ ầu, ầu ơ ...
ĐK: Quê hương lũy tre xanh biếc bờ ao
Tiếng ru con thuở nằm nôi
Mâm dùa ba giá thấy thương
Cầm tay của con ngoại cho bông súng bông sen
Tay bế tay bồng khóc nhè đòi cha ơi!!!
Xa quê tuổi thơ con đâu biết gì?
Rạng ngời mà nghe nước non non nước Việt Nam
Tìm về chốn đây miền quê yêu dấu ngày xưa
Cho con ôn lại những bài ca dao
3. Quê tôi biển xanh bao la cuối trời
Quê tôi tiếng ve kêu hè đã sang
Nước sông uốn cong qua từng cánh đồng
Đang tải bình luận...
Chiều chiều con nít vua đùa trên sông
Nhớ sao tuổi thơ trên non nước này
Bồi hồi con nhớ ơ ầu ầu ơ ...