
Cô Ba của Cô Ba là một bản trữ tình dân ca ngọt ngào mà man mác buồn, mang đậm hơi thở sông nước miền Tây với hình ảnh nắng vàng, con nước, dòng Tiền Giang và cô gái áo nâu hiền lành làm trung tâm cảm xúc; ca khúc khắc họa tâm trạng của một chàng trai quê chân chất, yêu trong thầm lặng, yêu bằng mơ mộng và tương tư nhiều hơn là dám ngỏ lời, để rồi nỗi lo mất người mình thương luôn thường trực qua những giả định “lỡ mai này”; điểm đau nhất của bài hát nằm ở sự đối lập giữa tình cảm mộc mạc và hiện thực phũ phàng, khi cô Ba có thể theo thuyền rồng về bến khác, về nơi giàu sang, bỏ lại phía sau một mối tình không kịp nói thành lời; điệp khúc vang lên như tiếng gọi tuyệt vọng giữa bến sông, nơi con nước vẫn trôi nhưng giấc mơ đã tan, khiến hai tiếng “cô Ba” từ chỗ thân thương trở thành nỗi day dứt khôn nguôi; bằng giai điệu chậm rãi, ca từ giản dị và hình ảnh rất đời, bài hát chạm đến cảm xúc của những mối tình quê dang dở, nơi yêu thương không đủ mạnh để thắng số phận nhưng đủ sâu để theo người ta suốt cả một đời nhớ thương.
Cô Ba của Cô Ba là một bản trữ tình dân ca ngọt ngào mà man mác buồn, mang đậm hơi thở sông nước miền Tây với hình ảnh nắng vàng, con nước, dòng Tiền Giang và cô gái áo nâu hiền lành làm trung tâm cảm xúc; ca khúc khắc họa tâm trạng của một chàng trai quê chân chất, yêu trong thầm lặng, yêu bằng mơ mộng và tương tư nhiều hơn là dám ngỏ lời, để rồi nỗi lo mất người mình thương luôn thường trực qua những giả định “lỡ mai này”; điểm đau nhất của bài hát nằm ở sự đối lập giữa tình cảm mộc mạc và hiện thực phũ phàng, khi cô Ba có thể theo thuyền rồng về bến khác, về nơi giàu sang, bỏ lại phía sau một mối tình không kịp nói thành lời; điệp khúc vang lên như tiếng gọi tuyệt vọng giữa bến sông, nơi con nước vẫn trôi nhưng giấc mơ đã tan, khiến hai tiếng “cô Ba” từ chỗ thân thương trở thành nỗi day dứt khôn nguôi; bằng giai điệu chậm rãi, ca từ giản dị và hình ảnh rất đời, bài hát chạm đến cảm xúc của những mối tình quê dang dở, nơi yêu thương không đủ mạnh để thắng số phận nhưng đủ sâu để theo người ta suốt cả một đời nhớ thương.
1. Nắng vàng trôi theo con nước tóc ai dài tôi nhớ tôi thương
Gió về Tiền Giang thơm ngát nụ cười duyên đôi má hây hây
Lỡ mai này ta chung bước cô Ba đừng e thẹn à nghen
Lỡ mai này se tơ tóc cô Ba là dâu hiền nhà tôi.
2. Nói thiệt đây tôi không dám tôi chỉ cười trong giấc mơ thôi
Nỗi lòng này em đâu biết bao ngày qua tôi đếm tương tư
Lỡ mai này không chung bước cô Ba về qua nhà người ta
Lỡ mai này tôi không thấy tôi sẽ buồn âu sầu mình ên.
ĐK:
Đành lòng sao hỡi em rượu hồng hoa kết đôi
Thuyền rồng qua bến sông cô Ba đành quên rồi người ơi
Thầm gọi trên bến sông một người tan giấc mơ
Hỏi rằng con nước trong lỡ mai này, lỡ mai này
Người về nơi bến sông xưa.
Chiều chiều tôi nhớ mong giọt lệ vương áo nâu
Cuộc đời bên luống rau cô ba về nơi nhà giàu sang
Đang tải bình luận...
Chuyện tình tôi trái ngang giờ buồn trên bến sông
Dòng Tiền Giang sóng xô lỡ mai này, lỡ mai này
Còn gọi hai tiếng cô Ba.