
Tác giả: Đynh Trầm Ca
Thể hiện: Hoàng Lan
"Về lại đồi sim" của Đynh Trầm Ca là khúc ca sầu muộn về một tình yêu dang dở gắn liền với sắc tím hoa sim buồn thương. Tác giả đối lập giữa quá khứ nồng nàn khi cài hoa lên tóc người yêu với hiện thực tịch liêu khi chỉ còn mình tôi về chốn cũ quạnh hiu. Hình ảnh em ra đi vì phận nghèo khiến cuộc tình đầu trở thành niềm đau lênh đênh, để lại những kỷ niệm không phôi pha giữa núi đồi giăng mắc mênh mông. Lời trách móc anh vội quên thề tìm về bên người khác càng làm tăng thêm vẻ xót xa cho thân phận "thơ ngây trẻ dại" trước dòng đời bể dâu. Màu hoa sim từng là biểu tượng cho sự lãng mạn nay lại nở thành niềm đau rưng rưng trong lòng kẻ ở lại khi bàn tay xưa đã vĩnh viễn rời xa. Nhạc phẩm lột tả trọn vẹn sự cô đơn tột cùng và nỗi hoài niệm về một thời hạnh phúc nay đã tan biến theo mây chiều gió lộng. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi lụy, chân thành, biến đồi sim thành chứng nhân cho một cuộc tình buồn mang đậm màu sắc chia ly. Khúc hát khép lại với dư âm nghẹn ngào của những bước chân đơn độc trên lối cũ đầy sương khói của ký ức.
"Về lại đồi sim" của Đynh Trầm Ca là khúc ca sầu muộn về một tình yêu dang dở gắn liền với sắc tím hoa sim buồn thương. Tác giả đối lập giữa quá khứ nồng nàn khi cài hoa lên tóc người yêu với hiện thực tịch liêu khi chỉ còn mình tôi về chốn cũ quạnh hiu. Hình ảnh em ra đi vì phận nghèo khiến cuộc tình đầu trở thành niềm đau lênh đênh, để lại những kỷ niệm không phôi pha giữa núi đồi giăng mắc mênh mông. Lời trách móc anh vội quên thề tìm về bên người khác càng làm tăng thêm vẻ xót xa cho thân phận "thơ ngây trẻ dại" trước dòng đời bể dâu. Màu hoa sim từng là biểu tượng cho sự lãng mạn nay lại nở thành niềm đau rưng rưng trong lòng kẻ ở lại khi bàn tay xưa đã vĩnh viễn rời xa. Nhạc phẩm lột tả trọn vẹn sự cô đơn tột cùng và nỗi hoài niệm về một thời hạnh phúc nay đã tan biến theo mây chiều gió lộng. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ bi lụy, chân thành, biến đồi sim thành chứng nhân cho một cuộc tình buồn mang đậm màu sắc chia ly. Khúc hát khép lại với dư âm nghẹn ngào của những bước chân đơn độc trên lối cũ đầy sương khói của ký ức.
1. Nhớ ngày nào về thăm đồi sim tím với người mình yêu
Hái tặng em hoa sim cài lên tóc màu tím mây chiều
Đẹp ngây ngất đồi quê chiều hôm gió lộng toả đầy hương bay
Em tung tăng cỏ mềm cầm tay anh bảo rằng tình ơi chớ quên
2. Để một lần cùng anh về lối cũ núi đồi tịch liêu
Vẫn cành sim run run cài lên tóc mà xót xa nhiều
Đời ai biết ngày mai tình ta cách biệt hay còn bên nhau
Em thơ ngây trẻ dại làm sao em hiểu được đời là bể dâu
ĐK: Rồi một ngày em lênh đênh
Cuộc tình đầu không nguôi quên
Em đi vì phận nghèo
Yêu anh càng buồn nhiều
Càng làm thêm khổ thêm
Rồi một ngày em đi xa
Kỷ niệm đầu không phôi pha
Như hoa rồi dần tàn
Anh quên thề vội vàng
Tìm về với người ta
3. Để chiều này mình tôi về chốn cũ với lòng quạnh hiu
Đang tải bình luận...
Núi đồi giăng mênh mông màu sim tím gợi nhớ thương nhiều
Còn đâu nữa bàn tay ngày xưa bé nhỏ kiếm tìm tay nhau
Rưng rưng trong kỷ niệm màu hoa sim ngày nào nở thành niềm đau