
Tác giả: Vũ Quốc Việt
Thể hiện: Phi Nhung
"Ướt Lem Chữ Đời" của nhạc sĩ Vũ Quốc Việt là một bản nhạc mang âm hưởng dân ca Nam Bộ đầy xót xa về nỗi lòng của người đàn ông nghèo nơi miền Tây sông nước. Nhạc phẩm mở đầu bằng khung cảnh lẻ loi trên con đường về quê trong một buổi chiều tà khi hình ảnh con sáo sang sông năm nào bất ngờ quay trở lại sau bao năm biệt tích. Suốt mười năm tần tảo nuôi mẹ già với đôi bàn tay trắng, nhân vật chính đã phải nén nỗi đau nhìn người yêu diện áo hoa theo chồng để rồi giờ đây bàng hoàng trước sự xuất hiện của "con sáo non" ngày xưa. Những gian truân của cuộc đời nơi xứ lạ đã khiến người con gái năm ấy phải nếm trải bao đắng cay đến mức khóc ướt lem cả chữ đời mới thấu hiểu và thương lại quê nghèo. Tiếng đàn đứt tả tơi trong trận mưa bão ngày em ra đi vẫn còn ám ảnh tâm trí người ở lại như một vết sẹo tình cảm chưa bao giờ thực sự lành lặn. Đứng trước sự trở về muộn màng của người cũ, chàng trai rơi vào trạng thái tâm lý ngập ngừng lâng lâng, chẳng biết nên trách móc hay nên vui mừng cho sự đoàn viên sau nhiều cách biệt. Lời ru ầu ơ vang lên giữa không gian tĩnh lặng càng làm đậm thêm nỗi sầu muộn của kiếp người lận đận và sự bẽ bàng của những mối nhân duyên không trọn vẹn. Nhạc phẩm lột tả chân thực cái giá của những giấc mơ phù hoa nơi đô thị và tình cảm bao dung, chân chất của con người miền Tây luôn sẵn lòng đón nhận những kẻ lầm đường. Khúc hát khép lại với dư âm buồn man mác về một kiếp tằm nhả tơ, một đời người vất vả và những nỗi niềm riêng tư không thể nói thành lời giữa vùng sông nước mênh mông. Đây là một bài hát chạm đến trái tim người nghe bởi sự mộc mạc trong ca từ và sự sâu sắc trong việc khai thác bi kịch nhân sinh giữa dòng đời đầy biến động.
"Ướt Lem Chữ Đời" của nhạc sĩ Vũ Quốc Việt là một bản nhạc mang âm hưởng dân ca Nam Bộ đầy xót xa về nỗi lòng của người đàn ông nghèo nơi miền Tây sông nước. Nhạc phẩm mở đầu bằng khung cảnh lẻ loi trên con đường về quê trong một buổi chiều tà khi hình ảnh con sáo sang sông năm nào bất ngờ quay trở lại sau bao năm biệt tích. Suốt mười năm tần tảo nuôi mẹ già với đôi bàn tay trắng, nhân vật chính đã phải nén nỗi đau nhìn người yêu diện áo hoa theo chồng để rồi giờ đây bàng hoàng trước sự xuất hiện của "con sáo non" ngày xưa. Những gian truân của cuộc đời nơi xứ lạ đã khiến người con gái năm ấy phải nếm trải bao đắng cay đến mức khóc ướt lem cả chữ đời mới thấu hiểu và thương lại quê nghèo. Tiếng đàn đứt tả tơi trong trận mưa bão ngày em ra đi vẫn còn ám ảnh tâm trí người ở lại như một vết sẹo tình cảm chưa bao giờ thực sự lành lặn. Đứng trước sự trở về muộn màng của người cũ, chàng trai rơi vào trạng thái tâm lý ngập ngừng lâng lâng, chẳng biết nên trách móc hay nên vui mừng cho sự đoàn viên sau nhiều cách biệt. Lời ru ầu ơ vang lên giữa không gian tĩnh lặng càng làm đậm thêm nỗi sầu muộn của kiếp người lận đận và sự bẽ bàng của những mối nhân duyên không trọn vẹn. Nhạc phẩm lột tả chân thực cái giá của những giấc mơ phù hoa nơi đô thị và tình cảm bao dung, chân chất của con người miền Tây luôn sẵn lòng đón nhận những kẻ lầm đường. Khúc hát khép lại với dư âm buồn man mác về một kiếp tằm nhả tơ, một đời người vất vả và những nỗi niềm riêng tư không thể nói thành lời giữa vùng sông nước mênh mông. Đây là một bài hát chạm đến trái tim người nghe bởi sự mộc mạc trong ca từ và sự sâu sắc trong việc khai thác bi kịch nhân sinh giữa dòng đời đầy biến động.
Đường về miền Tây lẻ loi chiều nay
Kìa sáo bay năm nào giờ sao sáo quay trở về
Mười năm mình ên trắng đôi bàn tay
Tần tảo nuôi mẹ già nhìn em áo hoa theo chồng.
Em đã về rồi sao hỡi con sáo non ngày xưa
Đường đời lắm gian truân nên em thấy thương quê nghèo.
Ngoài kia còn nghe tiếng ai ru ầu ơ
Kìa sáo bay bỏ bạn giờ sao sáo quay trở về.
Ngày nào em đi mưa bão nước dâng tơi bời
Đò ai cuốn trôi cho tiếng đàn tôi đứt tả tơi
Đường đời gian nan em khóc ướt lem chữ đời
Ngập ngừng lâng lâng tôi biết nên buồn hay vui.
Đang tải bình luận...